GIỚI THIỆU SÁCH
Ám ảnh những trang viết “Rơi trong chơi vơi” của tác giả An Hạ

Đọc “Rơi trong chơi vơi” của tác giả An Hạ, ít nhiều độc giả sẽ bị ám ảnh bởi những dòng viết đầy ám ảnh, đầy chất nhân sinh.

Không biết có nhiều người khi gấp trang cuối cùng của tiểu thuyết: “Rơi trong chơi vơi” của An Hạ có liên tưởng tới “Đèn không hắt bóng” của nhà văn Nhật Bản Junnichi Watanabe không?

Có sự giống nhau đến kì lạ ở khả năng vẽ chân dung nhân vật qua diễn biến tâm lí. Cả hai tác phẩm đều kết thúc bằng sự ra đi của nhân vật nam chính: một dưới làn nước sâu phủ rong rêu và người kia thì “thực sự trở thành cánh rừng”. Nước và rừng ôm ấp, giữ gìn họ trong cảm giác mênh mông, sâu thẳm, dịu dàng...Và cả hai nữ chính đều tiếp tục mạch sống, người hoài thai và người kia sử dụng “tấm vé khứ hồi” về với cuộc đời.

 

Chỉ có điều, An Hạ mở đầu tiểu thuyết của mình một cách chói gắt khi để nhân vật chính tìm đến cái chết, khẳng định một cách mãnh liệt về sự vô nghĩa của đời sống thực tại. Rồi ngay sau đó gối tiếp một nhân vật nữa cũng đếm những ngày cuối cùng để kết thúc sự sống.

Một tiểu thuyết mở đầu bằng một khái niệm người ta vẫn tìm cách tránh né: Cái chết. Nguyên nhân được bóc tách nằm ở thẳm sâu những đớn đau, đứt gẫy, mất mát lòng tin. Và cách để họ trao đổi với nhau không theo cách thông thường mà bằng những dòng chữ ở một cuốn sổ:

"Mẹ đã chết. Bố đi biệt tăm hơn hai mươi năm. Tôi đã li hôn. Tôi vẫn là một thằng khiếm khuyết, không ai muốn ở gần tôi cả”.

“Năm tuổi: Bố chết. Chín tuổi: Mẹ lấy chồng. Mười ba tuổi: Bị bố dượng xâm hại. Lần đầu yêu và bị phản bội: hai chín tuổi. Cần một nơi không bị quấy rầy để chết, hoặc cùng chết".

Khác với nhiều cuốn tiểu thuyết tình yêu thường rất chi tiết trong việc mô tả nhân vật, nữ thì đẹp đến từng khóe mắt, nụ cười, nam phong trần, ga-lăng, lãng mạn, “Rơi trong chơi vơi” rất chơi vơi nếu đặt trong nhóm tiểu thuyết tình yêu. Nhưng, sẽ càng khó đưa vào nhóm nào khác khi mà hai nhân vật Tôi đều có những mối tình, có đời sống, thậm chí cả công việc, đam mê rất riêng.

Suốt 294 trang truyện, rất, rất ít chi tiết để độc giả có một hình dung về hai nhân vật Tôi. Nữ chính chỉ hiện lên bằng vài nét mộc thể “một cái bóng mềm mại của đàn bà đổ xuống sàn”, “vành tai và góc xương quai hàm của nàng sáng lên dịu dàng. Phần còn lại của gương mặt chìm trong bóng tối... Cái hông lắc nhẹ duyên dáng... miệng nàng phác ra hình dáng một nụ cười nhẹ... Nhìn gần, mắt nàng khá nhỏ, nhưng đẹp... Lông mày hơi nhạt. Tóc ngắn tũn xù lên uể oải". Còn người nam, anh thậm chí còn ít chi tiết để độc giả gắn với một hình ảnh cụ thể nào “...áo khoác không đổi, quần jean nhạt màu”.

Mấu chốt làm nên câu chuyện nằm ở việc họ cùng tìm đến vùng núi Sa Pa, cùng dự kiến cho cái chết của mình bằng công thức đếm lùi thời gian. Và rồi họ chạm nhau như một “định mệnh”.

 

Tác giả An Hạ đã chia sẻ: “Câu chuyện của tôi là câu chuyện của hai kẻ hoàn toàn xa lạ, đã trải qua quá nhiều nỗi đau cùng lúc, cảm thấy không thể tiếp tục cuộc sống. Và trên bước đường tìm đến cái chết họ gặp nhau. Hành trình tìm đến cái chết hóa ra lại chính là hành trình tìm ra vẻ đẹp của cuộc sống và tự chữa lành vết thương lòng. Tựa cuốn sách “Rơi trong chơi vơi” như cách tìm đến những người đang mang trong mình những nỗi đau khó nói nên lời, chia sẻ một vòng ôm để có thể giữ nhau lại”.

“Tôi - nàng", "Chúng tôi", "Tôi - tôi", "Chúng ta”, mạch chuyện cứ đan cài giữa những phần riêng lẻ rồi hòa lẫn, rồi tách ra, tạo nên những bất ngờ, rung động trong sâu thẳm độc giả.


Mỗi trường tâm lí như bóc tách, phơi bày rõ hơn những nỗi đau mà bất cứ ai cũng có thể gặp phải trong đời, tìm cách vượt qua nhưng rồi cuối cùng lại bị xô xuống bởi những nỗi đau khác. Hóa ra không phải chỉ nỗi đau thể xác, tật bệnh mới xui khiến người ta tìm đến cái chết. Từng lớp, từng lớp những đổ vỡ, đớn đau của đời sống hắt bóng xuống tâm trạng nhân vật.

Có độc giả cũng là nhà văn đã hỏi An Hạ rằng tại sao hai nhân vật ở tận cùng cô đơn, rách nát trong thẳm sâu tâm hồn, rạn vỡ niềm tin lại không cho họ đến với nhau, bù đắp và tìm lại niềm tin ở cuộc đời. Nhưng sự thực, bằng tất cả những trải nghiệm cá nhân, người ta đều thừa hiểu rằng việc kết thúc bằng một mối tình, một đám cưới, một gia đình an yên không phải lúc nào cũng là hướng đi tới hạnh phúc khi ẩn sâu trong tâm hồn vẫn là những nỗi đau, những tổn thương, đứt gẫy.

Tất cả điều này theo họa sĩ Lê Thiết Cương, người nhận vẽ minh họa cho tác phẩm cho rằng đã được nhà văn lí giải khéo léo bằng những quan điểm của Phật giáo: “Tôi có một sự đồng cảm với tác phẩm. An Hạ đặt vấn đề chưa ai đặt trong văn học Việt Nam hiện đại, đó là hai nhân vật chính đều tìm đến cái chết. Cái triết ở đây được gói cả trong quan niệm được đưa vào rất nhã. Một trong năm cuốn kinh quan trọng nhất của Phật giáo Đại thừa tác giả nhắc tới Bát nhã. Tức là nếu biết sống dưới ngũ uẩn thì cuộc đời này vẫn đẹp”.

Tất cả điều này lí giải cho trường đoạn của cuốn tiểu thuyết: “Cuộc sống này thật đẹp. Chân lí giản dị ấy không phải lúc nào cũng được thừa nhận, khi vẻ đẹp cuộc sống thường chỉ được đánh giá qua những chìm nổi của mỗi cuộc đời riêng. Những gì xảy ra với chúng ta , trong cuộc đời chúng ta luôn quan trọng hơn chính bản thân cuộc sống....”.

Đọc “Rơi trong chơi vơi”, ít nhiều độc giả sẽ bị ám ảnh bởi những dòng viết đầy ám ảnh, đầy chất nhân sinh:

“Ngay giờ khắc này. Ở đây và ở đâu đó

Một chớp mắt

Một làn gió kịp thoảng

Một bào thai âm thầm thành hình

Một mầm non khẽ tách mình khỏi vỏ

Một sinh mệnh vừa lìa bỏ một cuộc đời

Đều là sự sống”.

Và những dòng kết thúc tiểu thuyết như hóa giải mọi điều: “Khi thoát khỏi tham lam, khỏi những tranh đua như những đợt tranh sóng ồ ạt trong xã hội loài người, hạnh phúc đơn giản là được sống và tồn tại trong một thế giới đầy chặt những điều diệu kì...” - một thông điệp “lạ lùng về tình yêu cuộc sống”./.

Ý Dịu/VOV2
CÁC SÁCH KHÁC
Trần Thị Ngọc Mai và...Giọt thời gian
Trương Tuyết Mai - Người đàn bà không tuổi
Cơn gió yêu thương gọi ta về...
Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển ra mắt "Phượng ca" - miền ký ức từ những câu chuyện thuở ấu thơ
Truyện ngắn Trần Trường Khánh: Bức tranh riêng biệt
Phùng Hiệu thấu cảm giới cần lao
Câu chuyện của một tù nhân giành giải văn học bậc nhất nước Pháp
Biến thể - kiệt tác văn chương vượt thời gian
Nhà văn Ma Văn Kháng ra mắt tập truyện ngắn “Người khách kỳ dị”
Câu chuyện lạc quan của những người cô đơn trong thành phố
Thế giới phụ nữ dịu dàng trong “Con chim nhỏ gắp cọng rơm vàng”
Sách về hai tượng đài âm nhạc của Việt Nam và thế giới
"Người xa lạ"- Kiệt tác đầu tay của Albert Camus
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Lam: Tình yêu theo những cánh chim
Nhà văn Hoài Hương và tình yêu trong trẻo với “Hà Nội hoa tình“
Sông nước biên thùy
“Lời trái tim” của người lính vẫn cháy
Những sắc màu của Bích Ngân
"Người xa lạ"- Kiệt tác đầu tay của Albert Camus
Ở Nha Trang sóng tựa như mây
Thứ năm, ngày 21/11/2019
Hãy mơ như thể bạn sẽ sống mãi và hãy sống như thể bạn sẽ chết hôm nay.
James Dean

Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
Khuyết danh

Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn