GIỚI THIỆU SÁCH
Lắng đọng cùng "Những mùa hoa anh nói"

Một mạch thơ hiện đại hướng về cái đẹp và những điều tốt lành trong "Những mùa hoa anh nói" của Trương Anh Tú.

 Một trong những sự kiện văn học đáng chú ý vừa qua, theo tôi, vẫn là hội nghị "Nhà văn với sứ mệnh đoàn kết dân tộc", do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức tại Hà Nội. Hàng trăm nhà văn người Việt từ năm châu bốn biển đã hội tụ đọc tham luận và tất nhiên, họ cũng trình bày tác phẩm mới.

Trong đó, với "Thơ viết bên lá cờ của Liên Hiệp Quốc", một lần nữa công chúng lại biết đến nhà thơ Trương Anh Tú - trở về từ nước Đức: "Những lá cờ đứng bên nhau/ Hát cho tình yêu/ Hát cho đồng loại/ Hát cho tự do/ Hát cho lòng nhân ái/ Hát như lòng mẹ bao dung ôm những đứa con của mình…". Rõ ràng, anh đã gửi đến một thông điệp: Trên trái đất này, con người có thể vượt qua chiến tranh bằng tình yêu, lòng nhân ái. Một mạch thơ hướng về cái đẹp, những điều tốt lành và có thể nhìn thấy xuyên suốt từ tập "Cảm xúc" (2007) đến "Những mùa hoa anh nói" (NXB Hội Nhà văn - 2018).

Có người làm thơ bằng cảm xúc, nhịp điệu của từng con chữ nhằm bật lên một tứ thơ mới. Với Trương Anh Tú, nhà báo Bích Hạnh đã có nhận xét khiến tôi rất đồng tình, đó là những bài thơ "mà người đọc muốn bay theo bằng đôi cánh của cảm xúc, tâm hồn và bay cao, bay xa bằng tư duy, ý tưởng". Vâng, muốn thế, đã là nhà thơ thì anh có nghĩa vụ phải làm mới, viết mới lại vấn đề... không mới. Ấy mới là sự thử thách.

Với nhiều nhà thơ, dù già hay trẻ thì chủ đề về tình yêu vẫn là một mạch nguồn của cảm xúc. Khi nhà thơ Xuân Diệu rung cảm mãnh liệt về nụ hôn: "Đã hôn rồi, hôn lại/ Cho đến mãi muôn đời/ Đến tan cả đất trời/ Anh mới thôi dào dạt..." - là một cách diễn đạt cực hay, nồng nàn, táo bạo và quyết liệt. Thế thì, người đi sau phải chọn cách nào khác? Với Trương Anh Tú: "Trái tim chồm lên/ muốn quẫy, đạp, xô văng ngàn phía/ siết chặt em rồi/ sao vẫn quá xa xăm". Để rồi, cuối cùng: "Trái tim nhỏ nhoi/ trái tim lặng lẽ/ Mới được chào đời/ từ phút/ hôn em". Từ nụ hôn, không chỉ nụ hôn, anh đã hướng đến một hồi sinh, một sự mới lạ ngay từ trái tim của chính mình.

Qua diễn đạt "Chập chững ngày con đi", Trương Anh Tú còn chọn cách nói khái quát: "Hạt thóc nảy mầm/ Reo lên sự sống/ Giữa trời cao rộng/ Òa tiếng con thơ". Lại có thể nhìn ra một cách nói mới: "Mặt trời đỏ như hoa gạo/ Đợi ai thắp lửa bên trời/ Bao nhiêu mặt trời - hoa gạo/ Đọng trong những hạt sương rơi". Tại sao lại là "những hạt sương rơi"?

Cách nói ấy dẫn đến gợi mở, vì thế nó đã tạo ra sự bất ngờ. Sự bất ngờ, đột ngột này còn có thể nhìn thấy từ "Cây mùa đông": "Cây lặng im thiu ngủ/ nghe hồn dưới đất sâu/ Qua bao mùa lá rụng/ Vẫn trời xanh trên đầu". Chúng ta còn có thể nhìn thấy từ "Tứ tuyệt ở biển": "Biển xanh thì rất trẻ/ Núi tư lự rất già/ Để bao đời vẫn thế/ Sóng là lời chia xa"… - là một sự vận động không chỉ phản ánh hiện thực mà còn tạo ra ngay nội tại các dòng thơ.

Với người Việt sống xa xứ, tình yêu níu giữ họ với quê nhà, tôi vẫn nghĩ đến nỗi lòng của họ qua tiếng Việt, từ tiếng Việt. Những con chữ viết/ đọc bằng tiếng mẹ đẻ dù bình thường, dù thăng hoa thành thơ bao giờ cũng đọng lại từ người nói đến người nghe một tình cảm gần gũi. Do đó, không phải ngẫu nhiên, dù sống ở nước ngoài có thể tiếp cận nét văn hóa bản xứ qua nguyên bản tác phẩm văn chương nhưng nhiều người đã chuyển ngữ sang tiếng Việt. Đó là gì, nếu không là tình yêu dành cho tiếng Việt?

 

Trương Anh Tú cũng có một sự lựa chọn tương tự. Trong "Những mùa hoa anh nói", anh cho biết đã dịch "Trên tất cả những non cao" của thi hào Goethe viết năm 1780. Để có dược bản dịch ưng ý, anh "đã phải đọc khá nhiều tài liệu, bình luận, cả những tài liệu giảng dạy trong nhà trường về bài thơ để mong có thể hiểu và chuyển ngữ thành công". Ta hãy đọc: "Trên tất cả những non cao/ Vắng lặng/ Trên tất cả những vòm cây/ đâu thấy/ một làn hơi/ Bầy chim nhỏ trong rừng im tiếng/ Một thoáng thôi, hãy đợi/ Bạn cũng lặng im rồi". Nhịp điệu ấy tưởng chừng như vẫn còn ngân nga mãi…

Hiện nay, bạn đọc yêu thơ đã có thể tiếp cận dòng thơ hiện đại từ nhiều phía, trong số đó đã có những tác phẩm của cộng đồng người Việt in ấn trong nước. Tôi nghĩ "Những mùa hoa anh nói" của Trương Anh Tú là một trong những ấn phẩm đáng chú ý thời gian gần đây. 

Anh Lưu
(nld.com.vn)
CÁC SÁCH KHÁC
Linh Lê: Tôi không có thói quen đọc phản hồi về tác phẩm
Sức hấp dẫn từ Áo trắng
Bấm chân qua tuổi dại khờ
Ra mắt tiểu thuyết đầu tay của nhà văn đoạt giải Nobel Văn chương 2017
Một đời báo, một đời văn đồ sộ
“Cô độc”: Hành trình đi tìm “bản thảo vĩ đại” của một biên tập viên
Chất lính trong Lửa còn cháy mãi
Ngọn gió qua vườn - tuyển tập thơ - truyện ngắn của nhà thơ Ý Nhi
Một cuộc gặp gỡ tại thành Lisbon
Những đứa trẻ nghèo “Trên Đồi Đất Đỏ”
Theo dấu chân hoa để có giấc mơ xanh
Tìm về hương xưa vị cũ nơi quê nhà
Nguyễn Nguyên Phước ghi dấu qua "Một chuyến đi"
Những dòng sông và phận con người
"Được học" - Cô gái nhỏ và cuộc đời lớn
Nhà thơ Trần Lê Khánh: Mộng mơ giữa hai bờ hư thực
Sự độc đáo của “Chuyện tình Khau Vai“
Trần Thị Ngọc Mai và...Giọt thời gian
Trương Tuyết Mai - Người đàn bà không tuổi
Cơn gió yêu thương gọi ta về...
Thứ ba, ngày 18/02/2020
Hãy mơ như thể bạn sẽ sống mãi và hãy sống như thể bạn sẽ chết hôm nay.
James Dean

Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
Khuyết danh

Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn