GIỚI THIỆU SÁCH
Người "Phơi cơn mưa lên chiều"

Tôi chưa từng gặp nhà báo, nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh. Vì yêu thơ, tìm những câu thơ hay trên báo, trên mạng mà tôi mới biết có một “người thơ” tên là Nguyễn Ngọc Hạnh, ở Đà Nẵng, cũng làm báo nhiều năm như tôi... 

Là bạn nhiều năm trên facebook, nên khi xuất bản tập thơ mới, Hạnh gửi tặng tôi tập thơ “Phơi cơn mưa lên chiều”. Tôi đã đọc và cảm thấy yêu mến “người thơ” này.

Trong những bài viết về “Phơi cơn mưa lên chiều” in phía sau tập thơ, tôi thấy nhà thơ Du Tử Lê, Thanh Quế và nhà phê bình Phạm Phú Phong có những nhận định khá chính xác về thơ Nguyễn Ngọc Hạnh. “Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh đằm thắm, sâu lắng, nặng lòng. Mỗi bài đều có những câu thơ hoặc ý thơ mới...”. Thơ với anh như cái nghiệp đầy hệ lụy: “Một đời lụy với câu thơ/ Còn bao nhiêu chuyến, bao giờ đò ơi?".

Tự thân câu hỏi này cho tôi thấy Nguyễn Ngọc Hạnh đã sớm tạo cho mình những thao thức kiếm tìm một-nhân cách - thơ riêng giữa đời này. Còn Phạm Phú Phong và Thanh Quế lại đồng cảm với nỗi cô đơn trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: “Hầu như những bài thơ của anh đều được sáng tác vào những đêm khuya vắng lặng, lúc đó Nguyễn Ngọc Hạnh trở về với cái bản ngã của chính mình, tự lục tung những ô ngăn trong ký ức tâm hồn...” .

 

Trong cuộc đời, cho dù nhà thơ có đầy đủ gia đình, bạn bè, người thân thì sự cô đơn vẫn như là một thuộc tính, một nỗi niềm, một thứ trời ban mà cũng là thứ trời đày:

Một mình 
Đứng tựa bơ vơ
Sông xưa
Đã lấp đôi bờ cỏ khô
Sông giờ cạn hẹp thành ao
Người về đâu biết ngõ nào là quê
  
                                         (Lạc)

Tôi thích những câu thơ như thế của Nguyễn Ngọc Hạnh.

Bây giờ người ta đang cách tân thơ bằng cách kéo dài câu thơ, bẻ ngắn câu thơ, bỏ vần, bỏ điệu... Mọi người đều có quyền làm điều đó, mọi sự đổi mới dù thành công hay thất bại đều đáng ghi nhận. Thế nhưng, nói như tác giả Nguyễn Thành Tâm trong một bài viết đăng trên tạp chí Thơ gần đây là “Chúng ta đang phản bội thơ” chăng? Chắc là không ai muốn thế.

Nhưng mà tôi thiển nghĩ, thơ bao đời nay phải làm sao dễ đọc, dễ thuộc, ai cũng có thể hiểu được như những câu Kiều của cụ Nguyễn Du. Những người bình dân hiểu theo cách bình dân, người có học hiểu theo nghĩa có học, thơ phải nhiều tầng, nhiều nghĩa, nhiều sức gợi, sức cảm... Người làm thơ trước hết phải đổi mới mình, sau đó mới đổi mới thơ.

 Tôi có cảm tưởng Nguyễn Ngọc Hạnh luôn tự làm mới mình để làm mới thơ. Không phá cách, không ngang tàng, không lên gân, không cố bày đặt chữ nghĩa, mà dường như lúc nào Nguyễn Ngọc Hạnh cũng ý thức rõ ràng con đường mình đang đi, nơi mình phải đến, làm hết sức tất cả những gì mình có để thơ mình chính là mình. Cả trong bốn câu thơ này, chũng ta cũng dễ nhận ra điều gan ruột ấy của Nguyễn Ngọc Hạnh:

Hình như ai vấp chân mình
Hớ hênh chân bước gập ghềnh bàn chân
Một đời ngập ngụa phân vân
Biết đâu mình lại dẫm chân ai rồi!

                                      (Vấp)

Hoặc đôi khi Hạnh giật mình, ngờ vực chính bản thân mình trên dặm đường thơ ca ấy, một thứ khát vọng sáng tạo vô bờ mà mỗi người nghệ sĩ đích thực đều muốn vươn tới, muốn là mình không nhầm lẫn với ai. Mà đâu dễ:

Tôi đã mòn
Và đời thôi đã hẹp
Lối nhỏ dần nhỏ dần
Lấp khuất
Ngày thì xa mờ mịt
Chỉ lòng tôi chưa cạn đêm sâu

                              (Ngõ hẹp)

Trong bài thơ "Nhầm", chính Nguyễn Ngọc Hạnh cũng đã gửi gắm ít nhiều lo toan ấy. Sự nhầm lẫn giữa cuộc đời, nhầm dòng sông chảy, khó biết đâu là bờ... thì trong thơ cũng vậy, nếu chẳng may lạc lối hoặc lỡ “dẫm chân ai rồi”, thì sẽ hoang phí cả “một đời lặn lội”:

...

Nửa đời phiêu bạt
Nhầm một câu thơ
Nhầm dòng sông chảy
Tìm không thấy bờ
Có thể muộn mằn
Giữa bao chìm nổi
Tôi lại tìm về
Đời tôi lặn lội

                      (Nhầm)

Ở đời chúng ta nhầm lẫn nhiều thứ lắm, kể cả một câu thơ, thế nhưng khi người thơ đã tự thú, tự nói ra những điều gan ruột, tự thấy phía sau sự thật nhiều khi là một sự thật khác để phơi ra như “Phơi cơn mưa lên chiều”, ấy là lúc Nguyễn Ngọc Hạnh đã đến được với người đọc và “người thơ” tôi yêu mến còn mong đợi gì hơn...

Khát khao kiếm tìm cho ra mình, là mình thật không dễ dàng. Đó là thứ hạnh phúc của sáng tạo. Cũng như tình yêu, thật bình dị, gần gũi, giản đơn, nhưng lại xa vời vợi, như áng mây bay:

Em đi qua như áng mây bay
Không rực rỡ cầu vồng bảy sắc
Mây in đời em vào tôi xanh biếc

                         (Hạnh phúc)

Câu thơ cuối rất gợi, cảm, nhiều dư âm mới mẻ, viết được một câu thơ như thế còn gì hạnh phúc hơn đối với người làm thơ. Và như thế, tôi đã gặp một nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh in vào ký ức tôi, một người yêu thơ đắm đuối qua những bài thơ trong tập thơ “Phơi cơn mưa lên chiều”.

Nhà vườn Sóc Sơn, 7-2018
Dương Kỳ Anh
(vnca.cand.com.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
Sự độc đáo của “Chuyện tình Khau Vai“
Trần Thị Ngọc Mai và...Giọt thời gian
Trương Tuyết Mai - Người đàn bà không tuổi
Cơn gió yêu thương gọi ta về...
Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển ra mắt "Phượng ca" - miền ký ức từ những câu chuyện thuở ấu thơ
Truyện ngắn Trần Trường Khánh: Bức tranh riêng biệt
Phùng Hiệu thấu cảm giới cần lao
Câu chuyện của một tù nhân giành giải văn học bậc nhất nước Pháp
Biến thể - kiệt tác văn chương vượt thời gian
Nhà văn Ma Văn Kháng ra mắt tập truyện ngắn “Người khách kỳ dị”
Câu chuyện lạc quan của những người cô đơn trong thành phố
Thế giới phụ nữ dịu dàng trong “Con chim nhỏ gắp cọng rơm vàng”
Sách về hai tượng đài âm nhạc của Việt Nam và thế giới
"Người xa lạ"- Kiệt tác đầu tay của Albert Camus
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Lam: Tình yêu theo những cánh chim
Nhà văn Hoài Hương và tình yêu trong trẻo với “Hà Nội hoa tình“
Sông nước biên thùy
“Lời trái tim” của người lính vẫn cháy
Những sắc màu của Bích Ngân
"Người xa lạ"- Kiệt tác đầu tay của Albert Camus
Thứ bảy, ngày 23/11/2019
Hãy mơ như thể bạn sẽ sống mãi và hãy sống như thể bạn sẽ chết hôm nay.
James Dean

Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
Khuyết danh

Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn