GIỚI THIỆU SÁCH
Những tác phẩm "bị quên lãng" gần 60 năm của nhà văn Vũ Bằng may mắn được tìm thấy

Cơ duyên tìm được những tác phẩm của nhà văn Vũ Bằng được TS. Võ Văn Nhơn chia sẻ: "chúng tôi may mắn tìm thấy chúng trong tủ sách của nhà lưu niệm Đông Hồ ở tận Hà Tiên".

Nhà văn Vũ Bằng (1913-1984) ngoài là một nhà văn ông còn là một nhà báo. Từ năm 16 tuổi, Vũ Bằng đã có truyện đăng báo, liền sau đó, ông lao vào công cuộc viết văn, viết báo bằng tất cả sự say mê. Với ông, nghề văn, nghề báo là đam mê chứ không chỉ đơn giản là mưu sinh.

Nói đến nhà văn Vũ Bằng hẳn độc giả không thể không nói đến các tác phẩm: Miếng ngon Hà Nội (bút ký, Nxb. Nguyễn An Ninh, Sài Gòn, 1955); Món lạ miền Nam (bút ký, 1969, Tân Văn xuất bản, Sài Gòn, 1969); Bốn mươi năm nói láo (hồi ký, 1969, Tủ sách Nam Chi, cơ sở xuất bản Phạm Quang Khải); Thương nhớ mười hai (bút ký, 1972, Nxb. Nguyễn Đình Vượng, Sài Gòn, 1972).

Tác phẩm Hà Nội trong cơn lốc đến được với độc giả là một cơ duyên. Cơ duyên này được người sưu tầm, tuyển chọn tập phóng sự- Tiến sĩ Võ Văn Nhơn, chia sẻ về mối duyên ấy.

Những tác phẩm trong cuốn sách này có một số phận thật đặc biệt. Đây là những sáng tác của một nhà văn Hà Nội, nhưng lại được công bố ở một tờ báo ở Sài Gòn vào những năm 1953-1954, đó là báo Mới do Phạm Văn Tươi làm giám đốc. Và những tác phẩm có giá trị này đã nằm im trong sự quên lãng gần 60 năm nay cho đến khi được may mắn tìm thấy chúng trong tủ sách của nhà lưu niệm Đông Hồ ở tận Hà Tiên.

Các tác phẩm của Vũ Bằng trên báo Mới gồm có 3 phóng sự (Hà Nội trong cơn lốc, Lo thầy chạy thuốc, Người văn nghệ, anh đi đâu?) và 2 truyện (Tình đặc biệt, Ăn Tết chữ). Riêng phần thứ nhất của Hà Nội trong cơn lốc không đưa vào sách này, vì đây là những bài viết mà sau này Vũ Bằng đã tập hợp và in lại trong cuốn Miếng ngon Hà Nội (như Rươi; Ngô rang, khoai lùi; Gỏi; Quà bún; Thang, cuốn, bún riêu và bún ốc; Chả cá).

Các phóng sự của Vũ Bằng đã cho chúng ta thấy lại một Hà Nội trong thời kỳ bị thực dân Pháp tạm chiếm với đủ các sinh hoạt bi hài, từ chuyện ăn ở, ăn mặc, ăn chơi, ăn mày, ăn cắp cho đến chuyện lo thầy chạy thuốc, chuyện sinh hoạt văn nghệ. Những phóng sự này bây giờ đọc lại xem ra vẫn rất thời sự. Những trang ông viết về chuyện đạo văn, đạo sách; chuyện chăn dắt ăn mày; chuyện những thầy thuốc vô lương tâm chữa bệnh chỉ vì đồng tiền, hình như cũng không khác gì với những vụ án, những phóng sự chúng ta đọc trên báo chí gần đây. Chỉ khác là những phóng sự này hấp dẫn hơn vì được viết bằng một ngòi bút tài hoa, sắc sảo; vì được phân tích, lý giải một cách rất cặn kẽ.

Có một cái nhìn hiện thực sắc sảo, nhưng các phóng sự của Vũ Bằng vẫn tràn đầy một niềm tin vào con người, vào sự tiến bộ. Bên cạnh những thầy thuốc vô lương tâm chữa bệnh chỉ vì đồng tiền vẫn còn có những bác sĩ biết thương yêu bệnh nhân, có người còn lén vợ chữa bệnh miễn phí cho một anh công nhân nghèo (Lương tâm chưa chết, Một tuần một ngày chữa bệnh không lấy tiền). Trong Người văn nghệ, anh đi đâu?, sau khi tiếc nuối một thời làm văn làm báo sôi nổi trước 1945, một thời xây "mộng đẹp trong khói lửa" kháng chiến, ông đã phê phán mạnh mẽ cái "vũng sình lầy lấy mệnh danh là "ao tù văn hóa" hiện tại" (Một bọn chán chường) và cái bọn người văn nghệ cứ "viết bứa bừa, viết lia lịa, viết bất phân chánh kiến này hay chánh kiến kia. Nghĩa là cứ ai trả tiền là viết, thì dịch, không cần biết những người trả tiền mình đó làm hại dân tộc mình hay làm lợi cho dân tộc mình". Nhưng ông vẫn tin những người trẻ tuổi thiết tha với văn nghệ, vào "cái lớp văn nghệ mới hy vọng của ngày mai" (Những người không biết chờ đợi, Đoàn người leo núi, Ngày mai… ngày mai).

Chỉ trong hai năm 1953, 1954, Vũ Bằng đã có đến ba phóng sự và hai truyện đăng trên báo Mới. Việc ưu ái Vũ Bằng này đã được tòa báo lý giải trong mấy lời cuối phóng sự Hà Nội trong cơn lốc: "… Với cốt tính đặc biệt ấy của một nhà văn miền Bắc, không phải đến bây giờ, nhờ thiên bút ký này, Vũ Bằng mới tạo cho mình một chỗ ngồi trong văn đàn của xứ sở. Từ đã lâu lắm, những công trình sáng tác của Vũ quân, rải rác khắp các báo chí trong Nam ngoài Bắc, đã khiến bút hiệu Vũ Bằng thành một bảo đảm văn chương".

NXB Phụ nữ xin trân trọng giới thiệu những tác phẩm mới tìm thấy này của Vũ Bằng, một nhà văn tài hoa nhưng lận đận.

 

Võ Vân

(toquoc.vn) 
 

 

CÁC SÁCH KHÁC
Namaskar! Xin chào Ấn Độ
Những thanh âm từ “Trong những lời yêu thương”(*) - Nguyễn Nhã Tiên
Có lẽ nào tình yêu luôn ẩn ức trong lòng - Hiền Xuân
Linh Lê: Tôi không có thói quen đọc phản hồi về tác phẩm
Sức hấp dẫn từ Áo trắng
Bấm chân qua tuổi dại khờ
Ra mắt tiểu thuyết đầu tay của nhà văn đoạt giải Nobel Văn chương 2017
Một đời báo, một đời văn đồ sộ
“Cô độc”: Hành trình đi tìm “bản thảo vĩ đại” của một biên tập viên
Chất lính trong Lửa còn cháy mãi
Ngọn gió qua vườn - tuyển tập thơ - truyện ngắn của nhà thơ Ý Nhi
Một cuộc gặp gỡ tại thành Lisbon
Những đứa trẻ nghèo “Trên Đồi Đất Đỏ”
Theo dấu chân hoa để có giấc mơ xanh
Tìm về hương xưa vị cũ nơi quê nhà
Nguyễn Nguyên Phước ghi dấu qua "Một chuyến đi"
Những dòng sông và phận con người
"Được học" - Cô gái nhỏ và cuộc đời lớn
Nhà thơ Trần Lê Khánh: Mộng mơ giữa hai bờ hư thực
Sự độc đáo của “Chuyện tình Khau Vai“
Thứ tư, ngày 08/04/2020
Hãy mơ như thể bạn sẽ sống mãi và hãy sống như thể bạn sẽ chết hôm nay.
James Dean

Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
Khuyết danh

Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0236-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Nho Khiêm
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn