GIỚI THIỆU SÁCH
Những vết nhơ của con người

“Vết nhơ của người” bày ra một xã hội đầy thương tổn, nơi kẻ sống phải gắng gượng, kẻ chết chưa hẳn được buông tha.

Vết nhơ của người kể về Coleman Silk, giáo sư văn chương Hy La, một người gần như hoàn hảo, bị đá ra khỏi Đại học Athena, nơi ông dành gần nửa thế kỷ giảng dạy, cải tổ, chấn hưng. Ở tuổi 71, ông vẫn đứng lớp, vẫn miệt mài với ý tưởng mang đến một thế giới học thuật, sư phạm tiền phong và chưa có dấu hiệu rệu rã.

Vết nhơ khó gột rửa của một kiếp người

Nhưng đoạn cuối đời ông không thuận lợi, trái lại, đầy nghiệt ngã. Ông dính phải một "vết nhơ", một đòn chí mạng. Thế giới học thuật, mà cụ thể là Đại học Athena đã nhấn Coleman Silk xuống bùn đen, từ câu chuyện hai sinh viên da màu cúp học tố ông là kẻ "phân biệt chủng tộc", chỉ bởi lời phát biểu theo đúng nghĩa đen: "Có ai biết người này không? Họ là người hay là ma vậy?".

Vợ chết, từ bỏ vị trí quan trọng và đáng kính, thất nghiệp ở tuổi sắp nghỉ hưu, trở thành chủ đề bàn tán và chỉ trích của trường, con cái xa lánh... Coleman Silk đau đớn, có ý định trả thù những kẻ hại mình bằng cách viết một cuốn sách có tên Lũ ma, mà bản thảo gồm mấy chục cuốn sổ tràn đầy chữ.


Những tưởng đời Coleman Silk coi như chấm hết. Nhưng không, Philip Roth vẫn để nhân vật của mình sống thêm một quãng (huy hoàng mà cay đắng) và đôi khi còn "hùng hổ" hơn trước khi "vết nhơ" dây vào người


Coleman Silk - cái tên đọc lên đồng âm với cold man (người đàn ông lạnh lẽo) - là kiểu người mà lửa sống, lửa dục dường như đã tắt, sau chuỗi tai họa kể trên. Không biết Philip Roth có ẩn ý gì khi gọi nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết như vậy, nhưng rõ ràng ông đã thảy một vết nhơ vào đời Coleman và lần lượt bóc tách những lớp vỏ, hiển lộ ra một bức chân dung độc đáo về con người lạ thường này.

Ở tuổi 71, Coleman cũng hay ho ra trò. Ông gặp Faunia và đời ông bừng tỉnh. Ông hẹn hò với Faunia, cô bồ bé hơn cả tuổi con gái mình, rồi cứ thế dùng thuốc cường dương (viagra) để thoả mãn khi quan hệ tình dục.

Cái bản lĩnh vượt qua mọi lề thói, định kiến của Coleman Silk không phải là thứ bột phát mà chính là bản chất của ông, sau này được tác giả hé lộ qua những lần hồi tưởng về năm tháng ấu thơ và trưởng thành.

Vốn là một người da đen có nước da trắng, Coleman Silk từ chối gốc gác, chủng tộc, căn tính của mình để sống cuộc đời của một người "trắng còn hơn cả da trắng" như lời Walter, anh trai của ông nói.

Từng là một người da đen ưu tú, tốt nghiệp thủ khoa, một võ sĩ bất bại trên sàn đấm bốc, Coleman từ bỏ hết để làm một người da trắng vì cái ngột ngạt dưới mác "mọi đen", từ khước gia đình và giữ bí mật đó suốt phần đời còn lại.

Tuy nhiên, đời ông bị kết án là phân biệt chủng tộc và gián tiếp mang ông đến với cái chết sau này. Phải chăng, làm một người da đen là mang vết nhơ khó gột, bị ám theo suốt đời?

Thế giới mục rã, đầy rẫy những kẻ tổn thương

Philip Roth không ấn định cứ là người da đen như Coleman Silk mới mang “vết nhơ khó gột”. Đã sinh ra phận người, ai nấy cũng đều mang vết nhơ. Chính điều này cũng là cánh cửa để tác giả bày ra các vấn đề lớn trong xã hội, là lời ai điếu cho mọi kiếp người, cho những ai mang “giấc mơ Mỹ” đẹp mà phù phiếm.

Vết nhơ của người được đặt trong bối cảnh mùa hè năm 1998, với sự kiện động trời, vụ ngoại tình của cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton và Monica Lewinsky.


Coleman Silk không phải là duy nhất, ông chỉ là một trong rất nhiều người sống trong xã hội Mỹ. Ông là đại diện của người da đen với nạn phân biệt chủng tộc đã phủ bóng suốt nhiều thập kỷ nay trở thành bóng ma đầy ám ảnh.Trên nền của xã hội Mỹ những năm cuối thế kỷ 20 đó, Philip Roth bày ra một thế giới loài người đầy mục rã, đầy rẫy những kẻ tổn thương, nhưng chẳng ai được quan tâm, ngó ngàng, chẳng một lời công chính được ban bố. Không phải là con mắt của một kẻ tuyệt vọng, nhưng là con mắt của một người nhuốm buồn, Philip Roth nhìn thấy tất cả những thói đạo đức giả lên ngôi, sự thật phơi bày khủng khiếp chẳng kém gì những bí mật và con người thì nhỏ bé, đơn độc.

Coleman Silk chọn cách khai sinh lại chính mình, biến “đen thành trắng” như một cách để không cho những kẻ khác có quyền tổn thương bởi gốc gác của ông. Tuy nhiên, quyết định này khiến ông phải vật lộn sống chẳng kém so với việc làm một người da đen.

Ngoài Coleman Silk, những thành viên trong gia đình ông cũng như người da đen khác vẫn phải chịu nỗi ám ảnh phân biệt chủng tộc. Sự nhạy cảm của những người thuộc cộng đồng yếu thế, dễ bị tổn thương tiếp tục bị ăn mòn, dù cố gắng đến đâu thì nó vẫn là một vết nhơ bám chặt lấy cuộc đời họ, định nghĩa họ, kìm kẹp họ, giết chết họ…


Qua con mắt của Philip Roth, giấc mơ Mỹ không hề có thực, hoàn toàn phù phiếm và dối lừa. Với hơn 400 trang sách Vết nhơ của người, dù đây đó vẫn có những đoạn châm biếm, từ hài hước đến sâu cay, ngồn ngộn ngôn từ đả kích thì tựu trung, đó vẫn là một cuốn sách đầy rẫy nỗi buồn kiếp nhân sinh.


Nhã Linh
(news.zing.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
Sự độc đáo của “Chuyện tình Khau Vai“
Trần Thị Ngọc Mai và...Giọt thời gian
Trương Tuyết Mai - Người đàn bà không tuổi
Cơn gió yêu thương gọi ta về...
Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển ra mắt "Phượng ca" - miền ký ức từ những câu chuyện thuở ấu thơ
Truyện ngắn Trần Trường Khánh: Bức tranh riêng biệt
Phùng Hiệu thấu cảm giới cần lao
Câu chuyện của một tù nhân giành giải văn học bậc nhất nước Pháp
Biến thể - kiệt tác văn chương vượt thời gian
Nhà văn Ma Văn Kháng ra mắt tập truyện ngắn “Người khách kỳ dị”
Câu chuyện lạc quan của những người cô đơn trong thành phố
Thế giới phụ nữ dịu dàng trong “Con chim nhỏ gắp cọng rơm vàng”
Sách về hai tượng đài âm nhạc của Việt Nam và thế giới
"Người xa lạ"- Kiệt tác đầu tay của Albert Camus
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Lam: Tình yêu theo những cánh chim
Nhà văn Hoài Hương và tình yêu trong trẻo với “Hà Nội hoa tình“
Sông nước biên thùy
“Lời trái tim” của người lính vẫn cháy
Những sắc màu của Bích Ngân
"Người xa lạ"- Kiệt tác đầu tay của Albert Camus
Thứ sáu, ngày 22/11/2019
Hãy mơ như thể bạn sẽ sống mãi và hãy sống như thể bạn sẽ chết hôm nay.
James Dean

Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
Khuyết danh

Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn