GIỚI THIỆU SÁCH
Nỗi niềm trong Gió hoang thơ Hữu Ước

Một tập thơ mỏng nhẹ, nhưng khi cầm lên thì thấy trĩu nặng. Trĩu nặng nỗi niềm của một người thơ đã vào tuổi hai - con - sáu. Trĩu nặng nỗi niềm của một ông “tướng về hưu”...

 

Hình như đa phần trong số 29 bài thơ trong tập thơ “Gió hoang” của nhà văn - nhà viết kịch Hữu Ước đều được ông “xuất thần” trong thời gian trước và sau Tết Âm lịch của mùa xuân Mậu Tuất này. Xuất thần trong sự cô đơn cùng cực.

 

Chiều đông se lạnh

Gió bấc mưa phùn

Bồng bênh tiếng thở

Trời chiều tím run

 

Chưa thấy ai viết “trời chiều tím run”. Có lẽ chỉ cảm thấy sự cô đơn đến tận đáy mới thấy được nỗi niềm của khoảnh khắc ấy. Trong nỗi “tím run” đó, có cảm giác máy quay đang hướng lên trời, bỗng lia dần xuống đất:

 

Ngõ nhỏ lá rơi

Bước chân lầm lũi

Chiều chỉ một tôi

Nhớ em biền biệt

 

Một ẩn dụ tinh tế: Nhìn lá rơi trong ngõ nhỏ giống bước chân lầm lũi của một người thơ cô đơn nhớ người vợ đã quá cố, đã càng ngày càng xa. “Chiều chỉ một tôi” là một buột thốt kêu lên khi cô đơn ập đến, đánh gục người thơ phút giây “Lòng như sắt đá cứng mềm dần” (thơ Lê Thánh Tông).

 

Nỗi cô đơn kéo lê người thơ đến tận ngày cuối cùng của năm cũ. Và nức nở:

 

Từ ngày em đi xa

Lá vàng rơi đầy ngõ

Ngọn gió lồng lên không mang được lá

Cơn gió cuồng chẳng cuốn được lá đi

 

Nếu liên tưởng từ bài thơ trước - bài “Chiều đông” thì chữ “lá rơi” ở đây đã nhuộm thành “lá vàng rơi” làm đầu để cho bài sau. Đó chính là “Bước chân lầm lũi” của kẻ cô đơn mà không sức mạnh nào có thể xóa đi nổi, trong khi tất cả đã bỏ đi. “Cái ngõ nhỏ không còn hơi thở cũ” - một câu thơ hay rợn người.

 

Cứ thế, người thơ đi chuệnh choạng những bước mùa xuân của tuổi hai - con - sáu, những bước lướt trong “gió hoang”, lúc ở cõi thực, lúc ở cõi mơ. Lúc nhìn, lúc nghe, lúc ngẫm, lúc ngợi. Cũng là nghe một cô gái hát, nhưng nỗi niềm bây giờ sao khá khác nỗi niềm thời chiến tranh.

 

Khi xưa Phạm Tiến Duật viết: “Câu hát màu chi mà khuôn mặt màu hồng/ Tiếng hát xa rồi không nhớ nữa/ Đốt lòng nhau cứ gì phải lửa/ Tiếng hát giữa rừng bay xa, bay xa”. Hẳn Hữu Ước đã từng có cảm hứng như thế trong những tháng năm đời lính của mình. Nhưng bây giờ, ở tuổi này, nghe cô gái hát lại nhận ra “Nỗi đau bỏ chỗ không người” ở cô gái. Qua những “Tương tư”, những “Đêm thức”, những “Khoảng lặng”, hãy nghe ông “đếm” từng “giọt thời gian” khi đã nhận ra tuổi tác. Dù đã cay đắng nhận ra, nhưng ông vẫn mong “Giọt thời gian - giọt thời gian - Đừng rơi...”.

 

Cũng thật tự nhiên khi đọc những bài thơ về thế sự của Hữu Ước. Vấn đề mà hôm nay một người dân thường cũng quan tâm tới, thì không lẽ một “tướng về hưu” như ông lại có thể “ngoảnh mặt làm ngơ”. Và ở mạch cảm xúc này, thấy bật ra những câu thơ “rất Hữu Ước”.

 

Đó là “Ở giữa chiến trường chỉ có đạn bom/ Những người lính không cần đến ghế”. Đó là “Cửa nhà tù mở toang/ Lò lửa đốt quan tham cháy rực”. Đó là “Màu đỏ của vạn triệu những lá cờ chưa bao giờ... đẹp thế”. Đó là “Nhân gian hai chữ sao mà nặng”. Thơ thế sự không dễ có những câu hay như thế.

 

Càng tự nhiên hơn khi trong một ông “tướng về hưu” có một người thơ luôn đau đáu về thân phận của người “phu chữ”. Nhận thấy điều ấy trong “Thi nhân”, “Vịnh thi sĩ”, “Chữ”, “Chơi thơ”. Mỗi bài mỗi vẻ, mỗi bài một đắm chìm. Nhờ thế mới thấy quý lối sống “Gió hoang”. “Ngang tàng sắc nhọn/ Mềm như khói sương”. Từ “bước chân lầm lũi” của một kẻ cô đơn, Hữu Ước đã đi đến bài kết tập thơ bằng bài “Bước” - một động từ dành cho cả loài người cho đến khi nằm xuống. Vâng! Dù thế nào thì cũng phải bước tiếp thôi, người thơ ơi! Bước chính là thái độ dấn thân:

 

Tất cả đều phải bước

Không đong đo đếm

Không tính toán thiệt hơn

Cuộc đời là một giấc mơ

Ta vẫn bước.

Nguyễn Thụy Nga
(nhavantphcm.com.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
Hermann Hesse và những hành trình tuổi trẻ
"Làm bạn với bầu trời": Điển hình của văn chương đẹp
Nguyễn Hữu Cảnh từ danh tướng đến tôn thần
Cần có một cuộc đối thoại giữa con người và đô thị
Di cảo-hồi ký “Đoàn binh Tây Tiến” của nhà thơ Quang Dũng
“Nơi đầu sóng”- những câu chuyện đầy cảm xúc về biển đảo quê hương
Thế giới có thể kết thúc dịu dàng đến thế nào?
PGS.TS Nguyễn Hồng Vinh - Người truyền lửa đam mê chính luận cho các nhà báo
Màn kịch hay chưa hồi kết ( đọc Người tử tế, tập truyện ngắn của Vũ Đảm, NXB Hội Nhà Văn)
Giamilia - câu chuyện tình đẹp nhất thế giới
'Thời tái chế' - thời con người là nô lệ của đồ vật
Những trang văn giàu cảm hứng lịch sử
Ký ức một thời lửa đạn trong ‘Thơ trên những dặm dài’
Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển ra mắt sách về bolero
Nhà biên kịch Đoàn Tuấn: “Tôi không thể sống thiếu người đã mất”
Nguyễn Hoàng Mai viết bên rìa thế giới
Tranh cãi về dục vọng quanh mô-típ những người đẹp say ngủ
Nguyễn Dậu- 'Mở hầm' ra 'sông Luộc'
“Năm tháng nhọc nhằn, năm tháng nhớ thương” của Ma Văn Kháng
Trò chơi tình ái sân hận của một geisha và gã lãng du
Thứ tư, ngày 18/09/2019
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn