GIỚI THIỆU SÁCH
Thời thanh xuân đã xa

 Một tập thể người Việt sống và lao động ở nước ngoài, hiển nhiên lẫn đâu đó trong hàng loạt những cuộc vui là những câu chuyện buồn tủi.

Thập niên 1980, khi Liên Xô vẫn là một điểm đến lý tưởng của Việt Nam, một chuyến bay với hơn 150 phụ nữ Việt đã đáp xuống thành phố Barnaul, có người nghèo tới mức chẳng có "vali để đựng quần áo" mà dùng bị cói. 

Họ đến nước bạn để làm công nhân kiếm tiền gửi về gia đình. Sau khi đến được ký túc xá, cả đoàn bước vào sân, nhóm người Việt cũ ở đây hò reo chào mừng đồng hương, họ chen ra sân, đưa đầu ra cửa sổ từ các tầng xem mặt người mới. 

Cửa sổ bằng kính có khung gỗ ở tầng 5 không chịu được áp lực, rơi thẳng xuống đầu một công nhân mới, chị la lên rồi "ngã lăn dưới đất, tay ôm đầu, máu me bê bết". 

Đây là một trong rất nhiều những chuyện "cười ra nước mắt" được kể lại trong tập ký Thời thanh xuân đã xa của Nguyễn Thị Thúy, tác giả và cũng là phiên dịch của đoàn công nhân ngày xưa.

Xuất khẩu lao động mọi thời đều giống nhau: buồn và tủi nhục. Không ai tự nhiên muốn rời khỏi quê hương để mưu sinh xứ người, không người thân bên cạnh. 

Nguyễn Thị Thúy hơn ai hết hiểu điều đó, tuy nhiên quyển ký này lại là một cái nhìn đầy cảm thông về quá khứ chứ không phải để than vãn, trách móc.

Xuyên suốt các trang sách, kéo dài qua xuân, hạ, thu, đông trong 4 năm, là hơn 60 câu chuyện nhỏ phác họa một đời sống công nhân ngoài công xưởng: ngày học tiếng Nga đầu tiên, đi xem phim, làm bún chả, đến chơi nhà bạn thợ cả, cãi vã với nhân viên bán hàng... và cả những câu chuyện tình yêu từ những "mẩu thư tai quái".

So sánh là điều khó tránh khỏi đối với những người phụ nữ này khi lần đầu đặt chân đến một nước giàu hơn mình, họ nhìn đâu cũng bỡ ngỡ, từ đường phố, phương tiện giao thông đến thực phẩm, người đọc chắc sẽ phải mỉm cười trước phản ứng ngạc nhiên của họ khi biết phòng khám đa khoa nước bạn có cả "phòng gửi áo" và "thảm chùi chân" ở cửa. 

 

Cảnh các công nhân lần đầu tiên chứng kiến tuyết rơi, tập nặn người tuyết hay được tận mắt thấy cánh rừng taiga vào hạ xanh ngát được "điểm xuyết với những cánh hoa rừng" cũng mang lại ít nhiều xao xuyến với những ai quen thuộc văn học Nga.

Một tập thể người Việt sống và lao động ở nước ngoài, hiển nhiên lẫn đâu đó trong hàng loạt những cuộc vui là những câu chuyện buồn tủi. 

Tác giả đã không hề né tránh những mâu thuẫn giữa ta và người nước bạn, như người Việt nhận những ánh mắt khó chịu từ người nước bạn khi đi "tầm hàng" gửi về Việt Nam, một trong những hoạt động phổ biến mà trong thời khốn khó, công nhân ta hay làm là săn mua bàn ủi, áo bay... gửi về nhà bán lấy tiền.

Hiện nay vẫn có hàng nghìn người Việt đang vất vả kiếm sống tại Nga. Có người mới từ Việt Nam sang, cũng có người đã ở lại từ khi Liên Xô biến mất. Thời thanh xuân đã xa của Nguyễn Thị Thúy kể những câu chuyện của một nước Nga cũ, nhưng những nhân vật trong đấy lại mang cả hình ảnh của những người lao động hiện tại ở nước Nga mới. 

Những người Việt lao lực ngày đêm và trông chờ vào lòng tốt của những người bản xứ để có sức chống chọi lại với từng cơn gió tuyết.

 Huy Huỳnh
(tuoitre.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
Namaskar! Xin chào Ấn Độ
Những thanh âm từ “Trong những lời yêu thương”(*) - Nguyễn Nhã Tiên
Có lẽ nào tình yêu luôn ẩn ức trong lòng - Hiền Xuân
Linh Lê: Tôi không có thói quen đọc phản hồi về tác phẩm
Sức hấp dẫn từ Áo trắng
Bấm chân qua tuổi dại khờ
Ra mắt tiểu thuyết đầu tay của nhà văn đoạt giải Nobel Văn chương 2017
Một đời báo, một đời văn đồ sộ
“Cô độc”: Hành trình đi tìm “bản thảo vĩ đại” của một biên tập viên
Chất lính trong Lửa còn cháy mãi
Ngọn gió qua vườn - tuyển tập thơ - truyện ngắn của nhà thơ Ý Nhi
Một cuộc gặp gỡ tại thành Lisbon
Những đứa trẻ nghèo “Trên Đồi Đất Đỏ”
Theo dấu chân hoa để có giấc mơ xanh
Tìm về hương xưa vị cũ nơi quê nhà
Nguyễn Nguyên Phước ghi dấu qua "Một chuyến đi"
Những dòng sông và phận con người
"Được học" - Cô gái nhỏ và cuộc đời lớn
Nhà thơ Trần Lê Khánh: Mộng mơ giữa hai bờ hư thực
Sự độc đáo của “Chuyện tình Khau Vai“
Thứ sáu, ngày 03/04/2020
Hãy mơ như thể bạn sẽ sống mãi và hãy sống như thể bạn sẽ chết hôm nay.
James Dean

Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
Khuyết danh

Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0236-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Nho Khiêm
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn