SÁNG TÁC
Bị bỏ quên - Đinh Lê Vũ

Trung đưa ba vô Phan Thiết thăm anh Hai. Ba năm nay đã ngoài bảy mươi nhưng vẫn còn khỏe lắm. Hai cha con đón xe của một người cùng quê chạy từ Nam Phước vô Sài Gòn, dự định tới ngang Phan Thiết sẽ xuống xe vô nhà anh Hai.
Lúc mới lên xe ba ngồi ở hàng ghế trước. Xe chạy được một hồi, thấy ba có vẻ mệt, chính Trung chứ không ai khác kêu ba dời xuống hàng ghế sau cùng còn trống. Để ba muốn ngồi thì ngồi, mệt thì nằm ngủ.


Xe vượt qua đèo Cù Mông thì trời tối. Xe tiếp tục chạy qua địa phận tỉnh Phú Yên, khi gần đến Nha Trang, ngoài trời tối thui... Mọi người lơ mơ ngủ, không ai biết lúc đó là mấy giờ. Đang ngủ ngon, Trung nghe một cái rầm thiệt lớn từ phía trước, chiếc xe như bị hất lên rồi rơi xuống, kế tiếp là một cái rầm khác thiệt mạnh từ phía đuôi xe ủi lên. Cửa kính vỡ ào ào. Hành lý trên giá rơi dội ngược. Các băng ghế dồn cục lại, đè lên nhau, chật cứng. Tiếng khóc, tiếng la ơi ới. Trung đẩy chiếc băng ghế nặng ì đang đè lên người mình, chui ra bằng khung cửa sổ vỡ nát. May quá, chưa hề hấn gì. Chiếc xe Trung đang đi bị lạc tay lái đâm sầm vào chiếc xe khách chạy ngược chiều đang lao như tên bắn từ hướng Sài Gòn ra, sau đó lại bị một chiếc xe tải từ đằng sau ủi mạnh vào đuôi xe. Trên xe Trung chỉ bác lơ xe bị gãy tay. Xe bên kia có tám người chết. Chiếc xe Trung bị dồn lại, bẹp cả hai đầu. Tiếng la hét, tiếng khóc như ri. Khung cảnh hỗn loạn. Trời vẫn tối thui, không nhìn ra ai.

Trung sực nhớ tới ba, hết hồn. Trung hoảng hốt kêu: Ba ơi, ba ơi! Không có tiếng ba “ơi” trả lời. Trung gào lên với anh tài xế: Có thấy ba tui ở đâu không? Anh tài xế lắc đầu: Không, mày ra ngoài kia tìm đi, không chừng ông già sợ quá, ra đằng kia ngồi cho đỡ sợ - hất tay chỉ ra phía đồng không mông quạnh đen kịt xa kia. Trung chạy ra đó, rối rít lay hỏi thăm từng người. Vẫn không thấy ba. Trung gào lên tuyệt vọng, nước mắt giàn giụa: Ai thấy ba tui ở đâu không? Một người tốt bụng cho mượn cái đèn pin, biểu Trung quay lại xe tìm ba. Trung quay lại xe, anh tài xế nói: Tìm mất công mày ơi, không còn ai trên đó đâu. Trung mặc kệ, xông lên xe. Trung xốc cái đống hỗn loạn trên xe, nào ghế, nào hàng, nào vali, túi xách... nằm chồng chéo. Xốc đến gần cuối xe thì Trung chạm phải ba. Lúc Trung bồng ba bước xuống xe, người ba mềm oặt, đầu bê bết máu. Có người kêu: Coi thử ông già còn sống không - làm hai chân Trung bủn rủn đứng không muốn nổi... Ba được chở đến Bệnh viện Nha Trang ngay sau đó. Ba bị một vết cắt ngay đầu, chỉ chút xíu là chạm đến thái dương, khâu mấy mũi, nằm viện gần cả tháng.

Hàng xóm ghé thăm, mừng ba Trung tai qua nạn khỏi, nghe kể chuyện, bình phẩm: Tưởng lúc đó ông già chết rồi. Ý kiến khác: May nhờ con trai ổng tìm ra ổng kịp, không thì cũng chết vì ngạt thở hay mất máu. Người khác lại nói: Hồi đó con trai ổng mà nghe lời tài xế, không lên xe kiếm ổng là tiêu ổng rồi. Mẹ Trung làm mâm cơm cúng tạ đất trời. Râm ran tiếng xuýt xoa: May quá, may quá! Mừng quá, mừng quá!

Trung ngồi ở một góc nhà, nhìn cảnh nhốn nháo, tự nhiên buồn lòng kinh khủng. Sao nhìn ai cũng vui? Có gì vui đâu! Trung thấy cay đắng khi nghĩ tới một tình huống khác. Sao không có ai đặt câu hỏi: Lúc đó tài xế làm gì, sao không giúp Trung tìm ba? Nếu hôm đó ba Trung đi một mình, ai sẽ là người đi tìm ông già đơn độc bị đống ghế đổ và hành lý đè bẹp trên xe? Chắc không có ai. Ba Trung có khi không chết vì tai nạn xe, nhưng chắc sẽ chết vì bị đống hành lý đè bẹp, bị mất máu, bị bỏ quên. Rồi tên ông sẽ được đưa vào danh sách nạn nhân như những cái tên bất hạnh khác. Lúc đó, thế nào chuyện ba Trung cũng sẽ được truyền tai nhau, được bình phẩm: Xui ghê, xui ghê! Tội nghiệp ổng ghê! Ai biểu già rồi mà còn đi một mình, con cháu ở đâu? Anh tài xế kia cũng sẽ chép miệng: Ai mà biết được, ai mà biết một mình ông già bị kẹt trên đó? Những lời bình phẩm thường rất vô tình. Sẽ không ai hỏi anh tài xế: Sao anh không đi tìm ông già? Sao anh không có chút xíu trách nhiệm nào với ổng hết vậy? Ổng là khách của xe anh mà! Sao anh không đếm thử coi ai còn ai thiếu? Mà nếu có hỏi, chắc chi anh trả lời được. Hỏi quấn anh, không chừng anh còn nhún vai: Cái thân tui còn không lo nổi, lo gì được cho ai...

Mà thôi... Rốt cuộc ba Trung vẫn bình yên, dù có bị khâu mấy mũi nhưng vẫn bình yên. Không hề hấn gì là mừng rồi, truy vấn mà làm chi.

Trung vẫn không sao quên được khuôn mặt ơ hờ của anh lái xe khi anh cản không cho Trung lên xe tìm ba, những ánh mắt lạnh lẽo trong đêm khi Trung chạy qua chạy lại gào lên: Ba ơi! Ba ơi! - một cách tuyệt vọng.

Kể từ sau vụ tai nạn hụt của ba, trong đầu Trung, cứ mỗi lần nghe trên tivi đưa tin về vụ tai nạn giao thông nào đó có người chết, lại bần thần tự hỏi - như một nỗi ám ảnh: Không biết có ông già, bà già nào đi một mình bị bỏ quên như ba mình không?

Đ.L.V

CÁC TIN KHÁC
Café sớm mai - Đinh Thị Như Thúy (09-12-2019)
Về Ngũ Hành Sơn - Lê Xuân Cừ (06-12-2019)
Về với Phú Ninh như về với người tình - Trần Nguyên Hạnh (05-12-2019)
Nhớ Người - Thanh Quế (04-12-2019)
Vạt cải hình chữ nhật - Nguyễn Thị Anh Đào (03-12-2019)
Bản hợp đồng tình yêu quá hạn - Nguyễn Nho Thùy Dương (02-12-2019)
Về quê - Y Nguyên (29-11-2019)
Ảo ảnh - Nguyễn Văn Tám (28-11-2019)
Chạm - Thi Nhung (27-11-2019)
Sự vận động của văn xuôi Việt Nam về đề tài đô thị - Bùi Như Hải (26-11-2019)
Kịch bản - Sơn Trần (25-11-2019)
Đâu phải đi xa - Lê huy Hạnh (22-11-2019)
Bên đời một ánh vàng mây - Trần Trình Lãm (21-11-2019)
Cây ốc đảo quán Văn - Ngọc Diệp (20-11-2019)
Thương vay - Vũ Ngọc Giao (19-11-2019)
Phố vàng - Nguyễn Nho Khiêm (18-11-2019)
Bảo tồn làng nghề nước mắm Nam Ô - Đà Nẵng - Đinh Thị Trang (15-11-2019)
Tiếng khuya - Nguyễn Nhã Tiên (14-11-2019)
Món bánh xèo của mẹ - Trần Nguyên Hạnh (13-11-2019)
Có một lần - Thanh Quế (12-11-2019)
Thứ hai, ngày 09/12/2019
Hãy mơ như thể bạn sẽ sống mãi và hãy sống như thể bạn sẽ chết hôm nay.
James Dean

Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
Khuyết danh

Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn