Bóng một người – Thơ Ngân Vịnh
18.04.2017
Ông chọc gậy vào sóng biển
tốc khói
thả trời xuống vai
thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
cỏ dại xanh
dằng dặc ngày

thức ngủ trong hơi rượu
tạc thù với suối Mơ
tình một nẻo
đời một nẻo
quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
nụ cười hiền như lá
mà lòng cánh hạc chân trời
có thể thấy ông đằng sau phố xá
giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Trưa – Thơ Bùi Công MinhNgười tử tế - Vũ ĐãmHoa dâm bụt ngời ngợi đỏ-Truyện ngắn của Phạm Phát Gặp người đánh cá Đà Nẵng – Thơ Thanh Quế Nhà văn quèn & đạo diễn lừng lanh - Trần Nhã Thụy Nợ - Thơ Huy NgữRừng Ô Rô – Thơ Ngân VịnhLá đợi – Thơ Trọng QuyếtĐất người quê xứ - Kai HoàngNgày Y Moan ra đi – Thơ Bùi Công Minh