Chênh vênh - Thơ TÓC NGUYỆT
27.09.2012
Em bỏ quên đồi cát
vết rong rêu phiêu bồng
em bỏ quên dòng sông
ngậm ngùi nghe gió hát

Em giấu trong hạt cát
chút mặn biển mênh mông
thương vào long đong
dã tràng khô mắt cát
Em giấu vào trùng dương
tình đan từng lớp sóng
đứng bên đời chiếc bóng
ngột ngạt ngày triều lên
Em giấu cả mùa thu
chim ho khan trong lá
ve khản lời mùa hạ
em trốn vào câu ru
Gió thổi về xa khuất
xao xác trái tim buồn
ngầm ẩn sâu xa nhất
vô tình nhen chênh vênh.
T.N
Tạp chí Non Nước số 176
Có thể bạn quan tâm
Trọ nơi thành phố-Truyện ngắn Vũ Anh ThưThì thầm cao nguyên – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoTheo chân người hành khất - Thơ của Nguyễn Minh Ngọc Một mình – Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaNgười đàn bà không giấc ngủ - Thơ Đinh Thị Như ThúyNỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn TámCà phê nhạc sống - Đinh Lê VũHồn thu – Thơ Tiến TuấtTháng 12 năm 79 – Thơ Ngân VịnhTín ngưỡng thờ Ngũ Hành ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang