Con đường tôi qua – Thơ Bùi Mỹ Hồng
12.04.2018
Xòe rộng hai bàn tay cho lọt hết qua kẻ
những giọt nước mắt
những nỗi đau
những lần cô đơn
Hai bàn chân sẽ bớt nhức nhối
trên con đường trở về
đêm không còn rong chơi
ngày không còn hóa đá

Khép hai bàn tay giữ lại chút hơi ấm
sưởi mềm đôi môi cho một lần thảnh thơi
vuốt ve linh hồn thôi gặm nhắm nỗi đau
Cúi lạy đất trời trong sáng
đã cho ta nhìn thấu được
trong tim mỗi người đều có một hoang đảo
Thử một lần vượt qua cái gọi là định mệnh
trên con đường không định hướng (không thể quay đầu lại vì đã đi quá xa)
Thôi thì cứ sống (kiên cường) như loài cỏ dại
Không cân biết cuối trời mây có ngủ quên…
B.M.H
Có thể bạn quan tâm
Biến mất - Đinh Lê VũNgoại tôi – Thơ Mai Hữu PhướcAnh và em cùng già – Thơ Thanh QuếĐà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn Tiếng Mùa vàng – Thơ Nguyễn Minh Hùng Những âm thanh bên bờ sông lấp - Nguyễn Nhã TiênÁnh trăng – Thơ Nguyễn Minh HùngThơ tình Khương Hữu Dụng - Hồ Hoàng ThanhGiữa truyền thống và hiện đại - Đỗ Thanh TânNhà văn Nguyễn Nhã Tiên