Gió của đời anh - Thơ Bùi Công Minh
12.07.2017
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh

Khi anh ở xa
gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Nghĩ về Nguyễn Du- Bùi Văn TiếngKhát vọng tận hiến trong tranh Duy Ninh - Nguyễn Thị Anh ĐàoNgõ quê – Thơ Khê GiangViết vội, từ một đêm mưa - Nguyễn Nho KhiêmLỡ chuyến đò chiều – Thơ Tú AnhBuổi trưa đảo xa – Thơ Hồ Anh tuấnPhát triển đội ngũ văn nghệ sĩ trẻ - vấn đề tiếp nối thế hệ - Bùi Văn TiếngQuan Công trong tín ngưỡng cư dân Đà Nẵng - Vũ Hoài AnMưa rào đầu hạ - Đỗ Kim CuôngCó nhiều khi…Thơ Lê Huy Hạnh