Khi những con thuyền đi biển – Thơ Ngân Vịnh
27.07.2016
Khi những con thuyền đi biển khơi xa
trên bờ
chỉ còn những người đàn bà
và gió mặn
bước chân le te cá mắm
tiếng nói hòa tan con sóng sóng vỗ bờ

khi những con thuyền đi biển khơi xa
đêm dần dần buông xuống
bầu trời những ngôi sao sáng
như mắt người đàn ông
những người đàn bà chiếu giường
khuya còn lăn qua, lăn lại
le lói ánh đèn chờ đợi
áo cơm đầy cả giấc mơ
khi những con thuyền đi biển khơi xa
trên cánh tay những người đàn bà
vẫn còn mùi mồ hôi chồng
và nụ cười thức trong bóng tối.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Tri thức dân gian của ngư dân biển Đà Nẵng – Huỳnh Thạch HàNhà văn - kỹ sư Lê Khôi: Trang sách cũng như cánh đồngThương lắm tóc dài ơi! - Vũ Kim LiênNhững ngọn gió khuya – Thơ Thanh QuếKhát sống - Võ Thu HuệCảm nhận mùa xuân - Bùi Văn TiếngLang thang với Đà thành - Ngô Phú ThiệnVăn chương Pháp với người Đà Nẵng – Bùi Văn TiếngBÁI BIỆT VÕ ĐẠI TƯỚNG – Thơ Mai Hữu PhướcThợ hình Bãi Sau - Truyện ngắn Trần Đức Tiến