Khoảng vọng – Thơ Bùi Mỹ Hồng
17.06.2015
Tôi biết rõ con đường trước mặt.
Nhưng đành rẽ theo lối đi dốc
từ lâu cố luồn mình chối - chạy.
Bao đêm
nỗi đau vẫn sục sạo – lèn lủi
làm đứt gần hết sợ dây trói ánh sáng
đã đánh gục
trái tim đang yêu
đang mê
đang sai lầm
bằng nụ cười lên men.

Lẽ ra, không phải đến bây giờ
trên môi mắt
trên da thịt
trên hơi thở
lời xin lỗi hoài râm rứt
trong vòng tay ôm siết
đau và thương.
Phía ấy mù câm
tôi tìm tôi
không ngừng
không ngoảnh lại.
Gió hãy đến với tôi
ôm tôi thật chật
hãy hôn tôi
và đưa tôi đi.
Khói - bụi mỏng
phủ dày năm tháng…
B.M.H
Có thể bạn quan tâm
Lít, người gác chắn can đảm - Truyện ngắn Ma Văn KhángNgư dân và biển cả - Bùi Văn Tiếng Tổ Quốc - Tường HuyĐất người quê xứ - Kai HoàngĐông - Truyện ngắn Võ Thanh Nhật AnhMùa cỏ hồng trên phố - Tản văn Nguyễn Thị Anh ĐàoThoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải ThanhBùn non - Thơ Bùi XuânQuan Công trong tín ngưỡng cư dân Đà Nẵng - Vũ Hoài AnHình tượng chó trong văn hóa Việt - Nguyễn Ngọc Giao