Biển đêm - Trần Trình Lãm
29.10.2019
Sóng tựa vào đêm tự tình
Những gót chân người đã vắng
Một mình biển lạnh
Vẫn ngàn đời thuỷ chung

Khát bình minh đến cháy lòng
Ai trở lại bên bờ gội nắng
Những ngực trần căng nhuộm
Mắt người tình đong đưa
Rồi gót mềm sẽ đi qua
Những nụ hôn sẽ đi qua
Lời tự tình còn lại
Chỉ là gió với biển đêm nhạt nhoà./.
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Chùm truyện ngắn của Thanh QuếChưa bao giờ ta đến được giấc mơ của nhau - Thơ Đinh Thị Như Thúy Người chăn dê ở thung lũng cỏ-Truyện ngắn của Đỗ Kim CuôngChùm thơ của Rabindranath TagoreChiều Sài Gòn – Thơ Mai Hữu PhướcTrở vềTrận cảm cúm và sự im lặng (không phải của bầy cừu)Người Mông xuống chợ Sa Pa – Thơ Lê Anh Dũng Sau chiến tranh con sẽ về - Thơ Thanh QuếTháng năm tháng mười – Thơ Nguyễn Nho Thuỳ Dương