Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy Hòa
06.09.2018
Phiêu diêu cùng chiếc ghế mây
Một cây đàn với ngất ngây tơ lòng
Dặm trường nếm trải long đong
Vờn theo mây gió ngóng mong bóng hồng

Vẳng lên tiếng vọng hư không
Từ trong cát bụi mênh mông suối đàn
Lặng trong câu hát chứa chan
Còn riêng mãi mãi miên man cõi tình.
V.D.H
Có thể bạn quan tâm
Khi những con thuyền đi biển – Thơ Ngân VịnhNhà văn Nguyễn Một - Người mắc nợ ký ứcBùa em sắc tím – Thơ Mai Hữu PhướcBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Giấc mơ băng ngang – Thơ Hà Duy Phương Cái phi thời gian và thời gian như phi trong “Trúng số độc đắc” - Bùi Văn TiếngNhững giấc mơ nối liền - Truyện ngắn Lê Thị Thúy ÁiĐêm nghe Dalida hát - Nguyễn Thị Ánh HuỳnhTiếng hát trái tim - Thơ Bùi Công MinhTrà nguội - Truyện ngắn Nguyễn Thị Luyến