Đà Lạt - Thơ Trần Hữu Dũng
26.10.2012
Khi tôi leo ngược dốc lên nhà thờ Con Gà
Buổi tối Đà Lạt
Thấp thoáng ô cửa kính lên đèn
Như đôi mắt em rưng rưng dõi theo

Gương mặt sương mù luôn mờ ảo
Linh cảm núi, đồi, rừng thông
Vẻ đẹp lãng mạn tự nhiên của gió
Dãy phố quen thuộc được tân trang
Vài cửa hàng mới mở
Mải mê lạc vào vườn hoa lys trắng
Tôi như chú hươu hoang mang
Cảnh giác nhận ra hương thơm gây mùi nhớ cao nguyên.
Nguồn:
nhavantphcm.com.vn
Có thể bạn quan tâm
Mẹ biển – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoTín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang Có một nhiệt đới buồn - Đặng Ngọc HùngTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangKhúc xuân - Huệ TriệuTrở về tĩnh lặng – Thơ Đinh Thị Như ThúyMùa yêu – Thơ Nguyễn LongChiếc bóng sau một cơn mưa - Thơ Đỗ Tấn ĐạtLít, người gác chắn can đảm - Truyện ngắn Ma Văn KhángVết cắt – Thơ Khánh Phương