Khoảnh khắc - Thơ Đinh Thị Như Thúy
25.02.2016
Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi

Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Lít, người gác chắn can đảm - Truyện ngắn Ma Văn KhángÝ nghĩ ban mai - Thơ Đinh Thị Như ThúyTrước khu mộ gia đình - Thơ Tất ThắngDị biệt - Truyện ngắn Trần Khánh Minh SơnPháo hoa – Thơ Lê Anh DũngNgười Mông xuống chợ Sa Pa – Thơ Lê Anh Dũng Quảng bá tác phẩm - Vấn đề của Đại hội lần thứ IX Liên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật thành phố - Bùi Văn TiếngBạn cũ – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Ở biển – Thơ Thái Nam AnhMắt bão - Nguyễn Trường Thọ