Ngỡ – Thơ Hoàng Hoa
14.08.2017
Ngỡ rằng ta đã gặp ta
Bao nhiêu năm đợi, bôn ba mặt đời
Ngỡ rằng xuân đã gọi mời
Mãi tung vó ngựa đất trời ngã nghiêng
Ngỡ rằng một cõi tình riêng
Xôn xao ngày tháng chung chiêng mắt cười

Ngỡ rằng ta đã có người
Rót lời thơ xuống bên đời quạnh hiu
Tình ta gói cả trong chiều
Nào em có nhận chắt chiu giữ giùm?
Bỗng dưng ta bước đường cùng
Em – con nhạn biển – mịt mùng chân mây.
H.H
Có thể bạn quan tâm
Khúc quê - Thơ Nguyễn Nhã TiênChiều Hồng Lĩnh - Thơ Ngân VịnhLội ngược - Thơ Nguyễn Hoàng SaNghị quyết số 43-NQ/TW nhìn từ góc độ văn học nghệ thuật - Bùi Văn TiếngNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoTrước nhà em sông Vu Gia – Thơ Thanh QuếGấu bông của mẹ - Trần Thị HuyềnPhương tịnh sắc – Thơ Nguyễn Nhã TiênBiển đêm - Trần Trình LãmĐôi bông tai hình hoa nhài - Truyện ngắn của Bùi Đế Yên