Quế Sơn – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
03.02.2017
Trưa Đông Phú
ngồi với tô phở sắn
sợi phở giòn thơm hương vị đất trung du
Thương ngày xa
tựa lưng đá dựng đá chồng
mải mê lạc lối đồi sim

Người quê tôi Quế Sơn
như đá sỏi, cây rừng không tuổi
bám vào rún đá
níu lên vai đá
lội qua suối khe
uống lời khe suối
Ngày mở ra
Đêm khép lại
rừng cứ bạt ngàn xanh
như con người điềm tỉnh
như cây quế tích hương
Đèo Le
chênh vênh dốc nhớ
về Trung Phước sương bạc rừng chiều
Bến Trà Linh
Đêm
Thuyền ai tư lự gối bờ trăng
Vướng câu ca đậu nguồn sông Mẹ
“Ngó lên Hòn Kẽm Đá Dừng…”
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Mơ dã quỳ - Thơ Đinh Thị Như ThúyTrải lòng - Thơ Thanh YênVề một khoảng trời ký ức - Hoàng Hương ViệtNhớ nhà thơ Thu BồnKhi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu PhướcCô nhóc mùa đông-Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Việt Tháng chín Quảng Đà – Thơ Nguyễn Văn TámPhiến đá – Thơ Bùi Minh VũQuận Hải Châu - Tìm hương trong ký ức - Bùi Văn TiếngĐêm hợp hôn làng quê – Thơ Ngân Vịnh