Thở - Thơ Trần Tuấn
04.03.2016
con đường nặng dần
lên từng bước chân tôi gánh
trong bóng đêm băng rã
sửa soạn cho một kết thúc hồ nghi
hơi thở tôi
lay động chuỗi tràng hạt mù u xâu vòng trái đất

chép vào mỗi phiến lá bản chúc thư hơi nước
xuyên qua cơn bão từ cuối cùng địa cầu
đang dậy lên từ đôi mắt
lặng im của đứa bé
nơi thị trấn Rằng Thì Là Mà
một lỗ đen đang hút lấy toàn bộ hơi thở tôi
tôi đã chuyển sang thở bằng ý nghĩ
T.T
Có thể bạn quan tâm
Đắm say - Lê Huy Hạnh Về Hòa Thịnh – Thơ Thanh QuếKý ức Mẹ - Thơ Nguyễn Nho thùy DươngMơ - Thơ Đoàn Minh ChâuCây hoa đỏ ở bệnh viện ung thư - Phạm Thị Hải DươngTìm ai bên sông - Hoàng ĐặngKỷ niệm vùng ven với nhà văn - chiến sĩ Chu Cẩm Phong - Lê Ngọc NamKhoảng vọng – Thơ Bùi Mỹ HồngSoi chung gương mặt đàn bà - Truyện ngắn Nhụy NguyênVới con tầu mắc cạn - Đinh Thị Như Thúy