Trăng qua vạt cỏ - Thơ Thanh Vân
12.12.2016
Trăng khuya vằng vặc!
Những hạt sương li ti tìm về cội nguồn
bơi trong biển bạc
Tôi đã sống những cái chết im lìm xơ xác
trên vạt cỏ năm xưa
Em trao cho anh ước vọng dại khờ
Anh vứt mọi âu lo cho em về mộng thực

Rồi một ngày anh đi tìm cây lúa
trên dòng sông đời qúa xa
không về được
trên vạt cỏ đầm đìa những giọt mưa thương
rêu mốc tháng ngày
Tôi đã chết những cái sống phút giây
Tôi lội dòng biển bạc đi tìm những bông cỏ may rụng đầy trên vạt cỏ.
T.V
Có thể bạn quan tâm
Cái duyên - Thơ của Tạ Đình ChiếnKhi người khác – Thơ Thanh QuếNgụ ngôn một dòng sông - Nguyễn Nhã TiênChiếc phao cứu sinh – Truyện ngắn Trần Thùy MaiĐêm pháo hoa - Đoàn Thạch BiềnThơ cỏ - Truyện ngắn Lam Phương Tín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangNắng ở ngoài sân...Lục bát mùa thu – Thơ Xuân PhượngBiển một màu - Nguyễn Như Bá