Có những người đàn bà làng biển
06.08.2025

Có những người đàn bà làng biển
Hàng ngày nghe những con sóng kể chuyện
về khơi xa
Cố tìm trong câu chuyện của sóng
Để biết rằng:
Người thân mình còn không?
Bao lần bão giông đến bất chợt
Chạy gọi tên chồng trong nỗi nhớ bơ vơ
Tiếng khóc thất thanh
Giọt nước mắt khô dòng
Vô vọng
Những con thuyền nằm lại mãi trên
biển xanh
Có những người đàn bà làng biển
Bàn tay chai sần bởi vết cứa thời gian
Những tấm lưới đan ngày đêm cần mẫn
Cõng cuộc đời
Bao đứa trẻ trên lưng
Từng chiều về bóng in dài bãi cát
Một bàn tay nắm lấy một bàn tay
Ánh mắt dõi trông những con thuyền trở lại
Chẳng thấy được một dáng hình thân quen
Dẫu biết
Mặt trời đã khuất bóng từ lâu.
N.H.A
Bài viết khác cùng số
Lão gác làngTanhNhững bức thư không người gửiThiên hạ Đệ nhất hùng quanHồn rồng thức tỉnhỞ Đà Nẵng“Cờ Việt Nam oanh liệt gió mừng bay!”Những đóa hoa cúcCó những người đàn bà làng biểnThơ My TiênThơ Nguyễn Kim HuyQuê là nơi tim vẫn gọi tênVỏ kénĐà Nẵng thành phố bên bờ sóngTình quêTiếng văn từ phía “bạn nguồn”Chu Vương Miện và thơ về xứ QuảngNhạc sĩ Nguyễn Duy Khoái - Hành trình sáng tạo và yêu đờiMẹ lạy về phía đảo (Đọc bài thơ Tia sáng của nhà thơ Nguyễn Nho Khiêm)Nội lực của phu chữ Nguyễn Ngọc Thiện qua Năng lượng chữ và bút lựcTranh đoạt giải Trại sáng tác văn học, mỹ thuật thiếu nhi 2025Biển và emPháo hoa Đà NẵngĐoản khúc Biển