Ngọn gió sắc không - Tăng Tấn Tài
29.08.2018

Rồi cũng qua một thời,
rồi sẽ đến một ngày
tháng, năm trả về vô hạn
Bàn tay không cần co duỗi, nên chẳng cần phép đếm một, hai...
không gian tràn đầy ém nhẹm
Ngọn lửa hư hao, lừa lọc cũng không màu
đó là ngày khép lại mọi nỗi đau
đất - trời gần nhau chẳng cần thăm hỏi
Mọi bề bộn, lo toan cũng xóa mờ bậc thang khắc khoải
thả hồn trôi, phiêu bạt theo mây
Ôi! Ước mơ, hạnh phúc, đọa đày...
ngọn gió lặng thầm, mây chiều viễn xứ
bóng hình thân yêu một thời cất giữ
một chặng đường, khép lại một trang thơ
Tình yêu cũng lãng quên hò hẹn
Còn chăng, sợi khói mong manh
dạt theo cơn gió vuông - tròn.
T.T.T
Bài viết khác cùng số
Nhà có bông Vạn Thọ - Mang Viên LongTản văn Trần Nguyên HạnhVăn học, nghệ thuật Việt Nam - những bài học lớn(*) - Hữu Thỉnh70 năm văn học, nghệ thuật cách mạng thành phố Đà Nẵng (1948-2018) - Bùi Văn TiếngTìm lại dấu xưa - Trần Trung SángMỳ Quảng - hương vị quê nhà - Tường HuyRơi ngược thời gian - Jason Helmandollar (Võ Hoàng Minh dịch)Lão Đen - Đỗ Nhựt ThưThơ Nguyễn Nhã TiênNgọn gió sắc không - Tăng Tấn TàiTiếng tắc kè nơi ngôi mộ cha tôi - Thái Bảo - Dương ĐỳnhVề quê - Quốc LongBóng mẹ - Nguyễn Hoàng ThọThơ Đinh Thị Như ThúyLòng chưa cạn đêm sâu - Nguyễn Ngọc HạnhThơ Trịnh Văn NhânHình tượng nhân vật Chúa Tiên Nguyễn Hoàng trong tiểu thuyết Minh sư của Thái Bá Lợi - Hồ Sỹ BìnhThanh Quế - người đi “vé đứng” trên chuyến tàu văn xuôi - Đặng Thị Ngọc Phượng, Phạm Phú PhongPhi Vận tướng quân Nguyễn Phục trong tín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng - Đinh Thị TrangSự ám ảnh về cái chết trong cuộc đời và sáng tác của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ - Phạm Ngọc HiềnNhật ký Lưu Quang Vũ - Một góc nhìn nghệ sĩ - Bùi Việt Thắng