Võ Văn Trường
30.10.2025

Một ngày ngổn ngang mây trắng
Tôi soi mình xuống khúc sông tôi
Chảy về đâu
Ngọn cỏ
Sông tôi, đời bế bồng lau sậy
Thương nhau nương nhớ mái làng
Giận ai
Trăng tỏ
Sông tôi ngày xa nguồn về bể
Gió bãi bờ thầm thĩ vào khuya
Thương sao cái mùi nắng khét
Gái quê
Sông tôi người cất về làng nấu rượu
Chòng chành bữa ấy em đi
Nơi nao bến đợi Đò ơi!...
Sông tôi ngày mẹ têm miếng trầu cánh
phượng
Đêm mưa phùn phên giậu buồn tênh
Thương ai
Mắt đỏ
Sông tôi là bao thác ghềnh, khờ dại
Ngày mẹ theo cha và hoa trắng
Con mới thấm đời một lẽ…
Mồ côi...
V.V.T
Bài viết khác cùng số
Bữa Cơm ChiềuGiấc mơ trên dòng sông HànSông vẫn chảy đời sôngSơn Trà - nơi vẻ đẹp song hànhMẹ dấu yêuDưới vòm hoa vu vơMột ngàn dặmNhớ KazikHơn cả tình yêuThơ Nguyễn Đức BáThơ Nguyễn Ngọc HưngThơ Lê Hải KỳThơ Phan Thu LoanThơ Nguyễn Nhã TiênThơ Nguyễn Thị Minh ThùyThơ Phương ĐàoĐôi khi phải quay lạiVõ Văn TrườngChiếc gùi của MếThơ Ngô Thị Thục TrangThơ Nguyễn Hữu Vu GiaThơ Hoàng TháiKhát vọng chinh phục bầu trời trong truyện kể dân gian Việt NamMột miền thơ lục bát Nguyễn Nho KhiêmNhư làn hương và giọt sương maiPhụ nữ với sáng tạo văn học, nghệ thuậtBí ẩn ngài Xá La Cây tộc Ung xứ Tro RenGiới thiệu, ra mắt Tạp chí Đất Quảng (bộ mới)Hội nghị Văn nghệ sĩ nữ Đà Nẵng năm 2025Trở về thành phố mùa đông