Vội chi những tàn phai
02.06.2023

Chưa đi bao nhiêu dặm
Ngoảnh lại hết một đời
Hoàng hôn như dấu lặng
Chưa hợp đã vội tan
Sóng chưa kịp bạc đầu
Sầu chưa vơi ly cạn
Chiều đi chiều đi mãi
Vạt nắng phất phơ bay
Phải mùa thu đang vội?
Thôi còn chi mong chờ
Hạc vàng xưa mất dấu
Hoang vu khắp bãi bờ
Chẳng còn bao dặm đường
Mà người đi, kẻ ở
Mắt lệ nhòa như sương
Vội chi những tàn phai
Vội chi hỡi phiêu dạt
Không kịp lời chia tay
Chưa đi bao nhiêu dặm
Ngó lại hết một đời.
N.V.G
Bài viết khác cùng số
“Hơn lúc nào hết, Tổ quốc và nhân dân đang rất cần sự dấn thân và lòng dũng cảm của văn nghệ sĩ”Làm mới cái cũ để giữ thương hiệu Đà NẵngTừ bến sông HànMắt đá, mắt cỏ cây và mắt thứcKhi gió đông thổiGió qua thung vắngThơ Bùi Quang ThanhThơ Mai Hữu PhướcVội chi những tàn phaiCôn ĐảoThơ Chế Diễm TrâmThơ Ngô Liên HươngĐà Nẵng đêmThơ Nguyễn Hoàng ThọThơ Nguyễn Minh QuýThơ Nguyễn Đức BáLấp lánh hạt than đỏ trong tản văn Đỗ Bích ThúySông mây trên đỉnh núi - Giấc mơ của sự trở vềKhông gian văn hóa Quảng Nam trong truyện ngắn Lê TrâmUống cà phê với nhà thơ Xuân DiệuKhi thanh gươm lên tiếng*Họa sĩ trẻ Đà Nẵng với mỹ thuật cộng đồng“Thêm một đứa trẻ là thêm một nụ cười”BookNgọc - con đẻ của cách mạngTường Linh - Người của quê xưaĐà Nẵng đêm pháo hoaHành khúc cảnh sát biển Việt NamNhớ đôi dép mẹ