Chiếc gối lá đinh lăng
07.12.2024

Nắng vừa lên
vàng ngọt ngào, óng ả
Nội xin cây - những chiếc lá đinh lăng
phơi cho nắng quyện vào hương
với cả tình thương ấp ủ…
Con biết không,
trong chiếc gối lá đinh lăng
có tháng nắng, ngày mưa, gió trời phố biển
có tình yêu của ông bà nội thẳm sâu
có ước mong: con bước vào đời
được mạnh khỏe, tâm hồn như ngọc sáng
con lớn lên từng ngày từng tháng
đất nước bình an, hạnh phúc gia đình…
Ông bà nội ở xa,
không ẵm bồng, hát ru
vỗ về, âu yếm
gửi gắm yêu thương vào chiếc gối lá đinh lăng
tim lắng nghe giấc ngủ ngoan hiền
đêm trở giấc, thấy con cười chúm chím
môi hồng tươi ấm thơm mùi sữa mẹ
khe khẽ cựa đầu trên chiếc gối lá đinh lăng
Khoảng trời xa
bao thương nhớ níu lại gần…
T.P
Bài viết khác cùng số
Đam mêBóng ngả chân trờiNgười đọc sáchBiển và ngườiNhững mảnh trăng hao khuyếtLên Tà Lang nghe kể chuyện cây Tà VạtĐà Nẵng thức giấcTruyền thuyết về một ngọn núiKý ức trường xưa trên đất BắcRa Trường Sa nhớ Hoàng SaHấp dẫn Quảng ĐàAnh - Người Chiến sĩSáng tác ca khúc - Thế mạnh của Hội Âm nhạc Đà NẵngChuyển đổi số với văn hóa dân gian Đà NẵngNhiếp ảnh Đà Nẵng trong sự chuyển mình của công nghệ sốTừ Liên hoan phim Châu Á Đà Nẵng - Nghĩ về một thành phố điện ảnhĐịnh hướng phát triển múa đương đại thành phố Đà NẵngVăn học, Nghệ thuật Đà Nẵng - Thành tựu và triển vọngThơ Bùi Công MinhĐất nước tôi mang hình núiThơ Trương Thị Bách MỵThơ Long VânThơ Nguyễn Đức DũngThơ Thanh Dương HồngTrò chuyện cùng hoa dạiThơ Nguyễn Văn TámThơ Trần Văn ThọThơ Nguyễn Hoàng ThọThơ Huỳnh TrâmThơ Nguyễn Minh HùngThơ Trác MộcThơ Đỗ Ngọc HanhThơ Vạn LộcThơ Thy NguyênThơ Tăng Tấn TàiTình phù saThơ Lương Cẩm QuyênSáng đứng đầu sông cho gió bayChiếc gối lá đinh lăngCó một Hà Nội của chúng mìnhThơ Trần Trình LãmMột số quan điểm cách mạng, tiến bộ của Nguyễn Đình Thi trên lĩnh sáng tác Văn học và Nghệ thuậtKiến trúc cũ trong đô thị hiện đại: Hạn chế hay cơ hộiNgười Đà Nẵng với thi pháp học hiện đạiTạp chí Non Nước - Cùng nhịp đập cuộc sống hôm nayTạo nguồn văn nghệ sĩ trẻ cho văn học nghệ thuật Đà NẵngThế giới nghệ thuật thơ Đinh Thị Như ThúyCon người mong manh trong Người ăn chayĐọc văn học là đọc văn hóaMưa phố cổ dâng nhớ thương*Trên lá sâu vẽ bùa - thái độ sống đầy trách nhiệmVề miền biên viễn cùng Trần Ngọc ĐứcĐiện ảnh - Nhịp cầu vàng phát triển Đà NẵngMỹ thuật Đà Nẵng - Xu thế phát triển và hội nhậpĐường ra chợTrong sươngTừ trái tim đến trái timChiều bên bến cảngSoi BóngThiếu nữĐà Nẵng gợi thương gợi nhớLá rơiBiển vẫn hát bài ca bất tửƯớc mơ Việt Nam