Chút riêng
28.02.2023

Biết không em Mã Pí Lèng hôm ấy
Mây trắng bay lãng đãng chút xa vời
Hoa của núi nở trắng ngoài Sa Mộc
Chắc vẫn còn thương nhớ mãi Đồng Văn
Sông Nho Quế đợi mùa như trở giấc
Cứ miên man xanh thẳm đá tai mèo
Cô gái bản má ửng hồng e thẹn
Điệu khèn ai man mác chẳng vì đâu
Ta ngồi đó lặng thầm châm điếu thuốc
Phía xa xăm nơi phiến đá Tử thần
Nhà của Páo cheo leo bên sườn dốc
Thung lũng xanh ảo diệu đến nao lòng
Mai về phố để quên chiều Lũng Cú
Thơm mùi thơm nồi thắng cố tảo tần
Rượu táo mèo ngại ngần nên chếnh choáng
Phiên chợ tình chợt lắng phải không em...
N.S
Bài viết khác cùng số
Tình yêu rơm rạ vô bờCó không nỗi buồn văn chươngNhững ám gợi về tình yêu trong “Trăng hạ huyền đã cháy”Màu ký ức buồn không hề phai nhạtMùa xuân và tình yêu trong thơ Lê Huy HạnhHai bài thơ về Vĩnh ĐiệnĐáy lòng vọng tiếng xanh xưa (Đọc bài thơ Phỉ thuý của Nguyễn Ngọc Hưng)Đinh Thị Như Thúy nơi ngày đông gió thổiBên cửa sổ hay là chuyến du lịch từ danh thắng đến thăm thẳm nội tâmNgọt bùi với “Chiều nghiêng nắng xế"Da Vàng Ngôi nhà một thuở ươm mầm những hồn thơVăn học Đà Nẵng 20 năm - Một đội ngũ tác giả kế cận định hìnhMàu đỏ trong thơ Chế Lan ViênBiển - Một biểu tượng đa nghĩa trong trường ca Thu BồnNhững nhà thơ mới 1932 - 1945 trên đường phố Đà NẵngĐiệp khúcVọng Hải ĐàiỞ chùaNghe chim khách báo tin xuânThơ My ThụcThơ Nguyễn Văn GiaThơ Thanh QuếĐêm sươngChút riêngTháng giêng đi ngang qua nhà người yêu cũThơ Nguyễn Xuân TưCó bờ tường vi đổ xuống đêm quaKhói biếc hương xuânEm & tháng giêngGiao thừa, chợt nhớKý ức làngThơ Lê NhiThơ Trần Ngọc MỹThơ Thy NguyênThơ Lương Kim PhươngBiển - Tiềm năng du lịch Đà NẵngBay caoThiếu nữ mùa xuânĐà Nẵng vui ngày trở vềTình ca đêm sông Hàn