Khói biếc hương xuân
28.02.2023

Thôi đừng quay lại phía mùa đông
Ta đâu hẹn mà dường như xuân đang tới
Bậc thềm rêu hoa sứ già đã rụng
Tiếng chiếp chiu mùa chim xây tổ tự bao giờ
Sà vào lòng xuân tiếng cười bầy trẻ nhỏ
Trên cánh đồng vừa trổ hạt giêng hai
Vạt gió mỏng khẽ trêu tà áo mới
Nghe tinh khôi ngời ngợi mắt môi hồng
Vin cành nắng trái xuân vừa chín bói
Mẹ lễ chùa hương khói ửng bâng khuâng
Tiếng chim sớm chừng như lạ lẫm
Giọt mưa xuân nho nhỏ không lời
Mở ra khoảng trời vu vơ cánh én
Xuân gieo vào lòng mộng ước ban mai
Khẽ hát bài ca không đầu không cuối
Khói biếc quê nhà mỏng mảnh tỏa hương xuân...
T.B
Bài viết khác cùng số
Tình yêu rơm rạ vô bờCó không nỗi buồn văn chươngNhững ám gợi về tình yêu trong “Trăng hạ huyền đã cháy”Màu ký ức buồn không hề phai nhạtMùa xuân và tình yêu trong thơ Lê Huy HạnhHai bài thơ về Vĩnh ĐiệnĐáy lòng vọng tiếng xanh xưa (Đọc bài thơ Phỉ thuý của Nguyễn Ngọc Hưng)Đinh Thị Như Thúy nơi ngày đông gió thổiBên cửa sổ hay là chuyến du lịch từ danh thắng đến thăm thẳm nội tâmNgọt bùi với “Chiều nghiêng nắng xế"Da Vàng Ngôi nhà một thuở ươm mầm những hồn thơVăn học Đà Nẵng 20 năm - Một đội ngũ tác giả kế cận định hìnhMàu đỏ trong thơ Chế Lan ViênBiển - Một biểu tượng đa nghĩa trong trường ca Thu BồnNhững nhà thơ mới 1932 - 1945 trên đường phố Đà NẵngĐiệp khúcVọng Hải ĐàiỞ chùaNghe chim khách báo tin xuânThơ My ThụcThơ Nguyễn Văn GiaThơ Thanh QuếĐêm sươngChút riêngTháng giêng đi ngang qua nhà người yêu cũThơ Nguyễn Xuân TưCó bờ tường vi đổ xuống đêm quaKhói biếc hương xuânEm & tháng giêngGiao thừa, chợt nhớKý ức làngThơ Lê NhiThơ Trần Ngọc MỹThơ Thy NguyênThơ Lương Kim PhươngBiển - Tiềm năng du lịch Đà NẵngBay caoThiếu nữ mùa xuânĐà Nẵng vui ngày trở vềTình ca đêm sông Hàn