Chuyển mùa – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
06.10.2015
Nghìn nghìn tuổi rồi chú Cuội cứ trẻ thơ
Em ưu tư gì bao năm, trăng khuyết
Mùa đi, chẳng rõ mùa nào rêu vẫn ngày ngày rêu biếc
Cỏ dại xanh tràn sau mỗi bước khai hoang
Mở cửa mỗi bình minh lại gặp ngàn sương
Bàn tay ai vô hình ẩn trong mây sớm
Gieo xuống vườn tôi hàng hàng nến thắp
Hàng hàng mắt đẹp ngước nhìn hợp xướng long lanh

Dường như có tiếng tóc chuyển mùa từ biệt thời xanh
Không gióng nổi một âm thanh sao vô vàn lay động
Mới hay ra
Em khuyết, em tròn trinh nguyên sự sống
Bào thai không ngừng chuyển dạ sinh sôi
Cọng cỏ cành sương kia có là gì đâu
Nhưng em ạ, giống loài phù du sinh ra khát khao tắm mình lửa sáng
Hết con đường mưa qua con đường nắng
Con ve lột vỏ luyện mùa tiếng hạ lại ngân nga.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Đất nước có nhiều trẻ con – Thơ Thanh QuếLời người làm chứng - Đoàn Ngọc ThànhMèo trong mưa - Truyện ngắn Ernest Hemingway (Mỹ)Ông lão trong quán điểm tâm ngoài ga-Truyện ngắn K.PAUXTỐPXKI (Nga) Chợt một lần - Lê Huy HạnhMột vị trí buổi chiềuHoàng Sa - Đặng Huy GiangAnh đã phát hiện ra em – Thơ Thanh QuếBuổi học của Thúy – Truyện Hồ Thị Hiếu HiềnNhà ngoại tôi trăng lên – Thơ NGUYỄN GIÚP