Lặng đứng bên cầu – Thơ của Nguyễn Văn Tuấn
23.12.2011
Thỉnh thoảng lặng đứng bên cầu
Thả những vu vơ xuống dòng sông lăn tăn sóng
Vu vơ trôi xuôi ra tận biển
Hay vu vơ như bọt bèo dạt mãi bờ bên

Thỉnh thoảng lặng đứng bên cầu
Buông mông lung xuống dòng sông xanh mơ màng
Mông lung thành Anh vũ vượt thác vượt ghềnh
Hay mông lung thành cá lồng dập dềnh mặt nước
Cứ lặng đứng bên cầu
Tôi như người đánh rơi lời hẹn ước
Buông xuôi cuộc đời
Thành bèo bọt lang bang
Cứ lặng đứng bên cầu
Tôi ngỡ mãi dòng sâu…
Thanh thản thả khối sầu ra biển lớn.
Với đại ngàn
Thì thơ thẩn
Giữa đại ngàn
Thì vơ vẩn
Với tiếng đàn đá reo
Thì ngơ ngẩn
Lưng chừng đèo
Sương sương khói khói
Cheo leo hoa rừng
Nắng ngập ngừng
Mây ngập ngừng
Rót vàng thả bạc
Không trung mơ hồ
Thẩn thơ
Vẩn vơ
Ngẩn ngơ
Vén màn thác bạc
Xanh lơ giếng trời
Ngẩng soi
Không thấy mặt người
Thấy cao xanh
Vẫn xa vời
Cao xanh
Có thể bạn quan tâm
Những “ nghệ sĩ thổ mộ” Hội An - Nguyễn Nhã TiênChọi trâu – Truyện ngắn Đình KínhGió xanh - Truyện ngắn Phạm Duy NghĩaĐơn giản chỉ là sự vắng mặt - Đinh Thị Như ThúyBan mai Thành Cổ - Thơ Thư YênLá đơn tình nguyện – Truyện ngắn của Chu Cẩm Phong Thơ Thanh QuếVề thăm nội - Nguyễn Nho Thùy DươngQuế Sơn – Thơ Nguyễn Hoàng SaTháng chín Quảng Đà – Thơ Nguyễn Văn Tám