Em từ biển mặn – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
10.06.2016
Em từ gió biển trùng khơi
câu thơ muối mặn viết lời nước mây
Xuân Hương hồ phủ sương đầy
một mình em lạc chốn này bình yên?
ai "than thở" để thành tên!
còn em lẻ bóng như quên mất mình

thông ngàn trầm mặc lặng thinh
gió tru tiếng khóc thất tình người xưa
mimoza cứ hững hờ
thương như mắc nợ bao giờ dám quên
dã quỳ ai đã đặt tên
nhuộm trời Đà Lạt trăng đêm cũng vàng
một mình em cõi mênh mang
mai về phố biển ngổn ngang sóng đời...
chuông chùa mãi thánh thoát rơi
tịnh tâm dám chắc sư tôi đã thiền?!
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Hoàng Sa - Đặng Huy GiangKỷ vật – Thơ Tất HanhNhịp rơi – Thơ Nguyễn Hoàng SaVề miền ngược gió - Thơ Nguyễn Hoàng SaTiềm năng, giải pháp phát triển du lịch sông Cu Đê - Huỳnh Thạch HàThương người - Thương mình - Lê Anh Dũng Bầu trời nón lá – Thơ Lê Anh DũngMẹ tôi đang gieo thóc – Thơ Thanh QuếBồng bềnh mây tím - Lưu Thị Mười Tiếng chim đã tắt trong rừng – Thơ Bùi Công Minh