Đôi điều bày tỏ - Thơ Ngân Vịnh
13.12.2012
Tôi là người mắc nợ tôi
nợ con sông đỏ, nợ đồi cỏ xanh
nợ người kiếp trước mong manh
buồn vui năm tháng cũng thành trả vay

Hồn
tôi có đám mây bay
có cây có hạt mưa gầy mùa đông
đam mê cơn gió dải đồng
và em bảy sắc cầu vồng lặng im
Cuộc đời còn lại niềm tin
tiêu dao sợi chỉ luồn kim giấu người
câu thơ chẳng có lãi lời
tình yêu tự nhủ thì thôi còn mình
Trái tim gõ mõ cầu kinh
xin trời xin đất chút tình nhân gian
NV
Có thể bạn quan tâm
Tiếng tiêu người câm - Diệu PhúcTổ quốc là hơi thở cần cho mỗi trái tim - Lương Đình KhoaTrước thềm rêu - Nguyễn Nhã TiênCon thiên nga đen lẻ bạn - Hồ Việt KhuêSân khấu Giọng hát Việt - vòng thi "Giấu mặt" - Thơ Bùi Công MinhNào, chúng ta bắt đầu nhé! – Truyện ngắn Trần Nhã ThụyCuốn theo chiều gió - Nguyễn Nhật ÁnhNhững giọt nước mắt - Ngô Khắc TàiTín ngưỡng thờ Bà Đại Càn của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàHình tượng Bác Hồ trong thơ thế giới - TS. Nguyễn Trọng Hoàn