Nắng lạnh – Thơ Đinh Thị Như Thúy
06.02.2017
Đừng buông tay
con sóng trào lên lạnh dài cát ướt
những thủy tinh nhọn sắc
ghim vào trống không em nỗi niềm
Nồng nhiệt thờ ơ
Dịu dàng cay độc
Thản nhiên trầm uất
Là tròn vẹn anh trong mắt nhớ em
Em vuốt giọt biển trên môi
Mùa gió
Cỏ lông chông lăn hoài
Là định mệnh không gì cưỡng nỗi
Đừng buông tay
Em sắc màu nhợt nhạt
Cố nuôi giữ chút ấm áp
cho những nhịp đập yên bình
Mệt mỏi rồi chăng tình yêu
Ngày lặng lẽ vào đông
Nắng lạnh
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Nhà báo và chữ nghĩa - Bùi Văn TiếngChuyện ở “quán 3 cô” - Thanh QuếQuãng vắng – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Không phải là cuối cùng - Bùi Mỹ HồngLăng Ông Tân Trà - Huỳnh Thạch HàChuyện phố – Truyện ngắn Y VũNhà văn Nguyễn Văn Bổng và tiểu thuyết "Áo trắng"Nhà thơ LƯU TRÙNG DƯƠNG (1930-2014)Tổ quốc tôi ba nghìn cây số biển - Nguyễn Ngọc PhúMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương