Chị - Thơ Trần Khoái
01.07.2016
Ngày ấy chị tròn mười tám
Trai làng chào mẹ từ xa
Ngõ nhà đêm đêm chó sủa
Băm bèo chị hát tình ca.
Ngày ấy chị tròn mười tám
Để em sống tuổi cưng chiều
Chia phần em dành tất cả
Dịu dàng chị giữ mảnh gương...
Chiến tranh ngày chị lên đường
Đem theo vầng trăng mười tám
Bến nước, gốc đa, con đò ở lại
Em thành người lớn bơ vơ...
Đi qua từ bấy đến giờ
Chị ngoài năm mươi còm cõi
Giống mẹ những ngày chờ đợi
Mà sao chị chẳng ăn trầu.
Mảnh gương chị giữ ngày nào
Bây giờ cũng cho cháu gái
Câu thơ em dành tặng chị
Chị cười cậu cứ vẩn vơ.
Đâu rồi mười tám chị ơi
Của mình mà sao phải gọi
Em về đôi ngày thăm chị
Trở trời tiếng chị ho khan...
T.K
Có thể bạn quan tâm
Tóc một sợi bạc – Tiểu QuyênTự khúc tháng Ba – Thơ Ngô Liên HươngBước chân trời đất vô thường – Thơ Ngân VịnhTiếng vọng trên Ngũ Hành Sơn - Nguyễn Nhã TiênCủ Nần – Truyện ngắn Lý Thị Minh ChâuGửi một người đàn bà xấu số - Thơ Bùi Công MinhVầng trăng cổ tháp – Thơ Đỗ Thượng ThếNhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Thuận - Kỷ niệm 100 Ngày sinh 14/7/1921 - 14/7/2021Nhà ở của ngư dân ven biển Đà Nẵng xưa - Ngoc GiaoEm đi mà chẳng sang sông – Thơ Hồng Thiện