Dấu chân người lính biển – Thơ Mai Hữu Phước
25.05.2016
Anh để lại dấu chân trần trên cát
Bao năm qua tiếng sóng hãy còn buồn
Em lặng lẽ đi một đời bên biển
Dấu chân nào tê buốt mỗi hoàng hôn.

Làng năm ấy xác xơ ngày biển động
Đêm âm u ngơ ngác những thân tàu
Bờ bãi vắng giấu che điều uất nghẹn
Biết bao giờ tàn vết những thương đau.
Làng chừ đã tinh tươi màu phố mới
Sao lòng em cứ cũ mãi muôn sau
Anh đâu biết dấu chân ngày xưa ấy
Suốt một đời còn để khổ cho nhau!
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Chân trời ngọc – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNgẫm nghĩ mùa xuân - Trịnh Bửu Hoài Trưa trong vườn Nguyễn Du - Thơ Võ Kim NgânVirus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhKhói trắng - Lê QuânNếu có lúc... –Thơ Như Ngọc Bờ bãi riêng tôi – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Đất gọi – Thơ Nguyễn Hoàng SaĐối diện với sông Hàn - Uông Thái BiểuBồ câu nhỏ bên giáo đường xưa - Vũ Ngọc Giao