Dấu chân người lính biển – Thơ Mai Hữu Phước
25.05.2016
Anh để lại dấu chân trần trên cát
Bao năm qua tiếng sóng hãy còn buồn
Em lặng lẽ đi một đời bên biển
Dấu chân nào tê buốt mỗi hoàng hôn.
Làng năm ấy xác xơ ngày biển động
Đêm âm u ngơ ngác những thân tàu
Bờ bãi vắng giấu che điều uất nghẹn
Biết bao giờ tàn vết những thương đau.
Làng chừ đã tinh tươi màu phố mới
Sao lòng em cứ cũ mãi muôn sau
Anh đâu biết dấu chân ngày xưa ấy
Suốt một đời còn để khổ cho nhau!
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Đằng sau màu cỏ - Thơ Lê Văn HiếuTập thơ Ngược dòng thời gian - Tiếng nói từ trái tim về tình yêu và thân phận con người - Trần Mai Hường“Huyền thoại những cây cầu” - Phạm Thị Hải DươngThành phố mưa phùn - Truyện ngắn Nguyễn Thu ThủyNgười lạ - Hoàng ThiĐinh Mỹ nhân - Truyện dã sử Đỗ Nhựt ThưKhoảng vọng – Thơ Bùi Mỹ HồngTrời đói chim – Thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh Viết trong đêm khó ngủ - Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaChờ - Thơ Nguyễn Hoàng Sa