Đôi điều bày tỏ - Thơ Ngân Vịnh
21.09.2015
Tôi là người mắc nợ tôi
nợ con sông đỏ, nợ đồi cỏ xanh
nợ người kiếp trước mong manh
buồn vui năm tháng cũng thành trả vay

Hồn tôi có đám mây bay
có cây có hạt mưa gầy mùa đông
đam mê cơn gió dải đồng
và em bảy sắc cầu vồng lặng im
Cuộc đời còn lại niềm tin
tiêu dao sợi chỉ luồn kim giấu người
câu thơ chẳng có lãi lời
tình yêu tự nhủ thì thôi còn mình
Trái tim gõ mõ cầu kinh
xin trời xin đất chút tình nhân gian
N.V
Có thể bạn quan tâm
Khoảng vọng – Thơ Bùi Mỹ HồngNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoRu cỏ - Thơ Trần Quang QuýSông quê hoài vọng - Nhụy NguyênBuổi sớm ở làng quê - Thơ Thanh QuếĐường mòn – Thơ Cẩm LệƠi tháng năm lại về - Thơ Mai Hữu Phước“Đà Nẵng chống liên quân Pháp - Tây Ban Nha (1858-1860): Quá khứ và hiện tại”(*) - Bùi Văn TiếngThơ và Tôi – thơ Nguyễn Văn TámChiêm bao gặp Kiều - Nguyễn Nho khiêm