Khoảnh khắc - Thơ Đinh Thị Như Thúy
25.02.2016
Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi

Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Thong thả với sông Hàn - Thơ Mai Mộng TưởngTiếng sóng rất gần - Truyện ngắn của Phan Cung ViệtThơ Nguyễn Hoàng SaĐợi tàu ngược - Truyện ngắn Ý NhiSau chiến tranh con sẽ về - Thơ Thanh QuếThực trạng và những đặc trưng trong sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàĐồng Xanh - Đồng Nghệ - Đinh Thị Như ThúyĐể buồn em phương này - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKhúc xuân - Huệ TriệuSông Lô – Thơ Đinh Thị Như Thúy