Khoảnh khắc - Thơ Đinh Thị Như Thúy
25.02.2016
Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi
Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Một ngày khó quên - Truyện Phan Mai Thục NgânNhững bức thư...Thơ Lê Huy HạnhMây tan - Lê Thị DiễmỞ nơi đầu sóng - Minh SơnBên cạnh con nước – Truyện ngắn của Đặng Ngọc Việt AnhMột dòng thác khôn – Thơ Ngân VịnhKhúc tưởng niệm – Thơ Nguyên ThiGa tình yêu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNhớ Hịch Tướng Sĩ - Lê Anh Dũng Vàng ở Tourane - Đào Trọng Khánh