Khoảnh khắc - Thơ Đinh Thị Như Thúy
25.02.2016
Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi

Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Chiếc lá - Đinh Thị Như ThúyTừ những nhịp cầu – Đặng Phương TrinhTín ngưỡng thờ thần Đất - Đinh Thị TrangGiếng Tiên - Truyện ngắn Vũ Trường AnhNgôi nhà xinh đẹp – Truyện Nguyễn Thanh TuấnNhững dòng sông không bao giờ ngủ - Lương Đình KhoaTiếng Xuân - Nguyễn Ngọc PhúNgười sót lại của rừng cười - Truyện Võ Thị HảoCánh thiên di – Thơ Nguyễn Minh HùngMây tan - Lê Thị Diễm