Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
09.02.2018
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt ngang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Nón bài thơ tặng mẹ - Hồng Thiệntựa lưng vào núi - Thơ Hà Duy PhươngLàm đề án đi! - Truyện ngắn Lưu Công (Trung Quốc)Tây, ta, đàn bà - Truyện ngắn Đoàn Ngọc HàTrương Đồ Nhục – Sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Hiển Dĩnh từ một truyện cổ dân gian (1) - Bùi Văn Tiếng Chuyến phiêu lưu của Bella - Nguyễn Thị Tuyết MaiNhảy và múa – Trần Nhã ThụyChị - Thơ Trần KhoáiGửi nắng cho song - Truyện ngắn Thạch ThảoChuyện hai người bạn nghiện thuốc lá – Truyện ngắn Lưu Trùng Dương