Ở biển – Thơ Thái Nam Anh
05.11.2016
Biển soi vỡ mật trời nhòe mờ
Nung cháy những nỗi niềm đã cũ
Bắt đầu lại từ một lần dang dở
Sóng soài trên bờ cát hôm qua

Biển cần bung vỡ nên biển gầm gào
Vứt trả rác rều cho đất
Không thể nhạt vì không thể khác
Không đánh lừa ai ảo giác rộng dài
Chỉ vì những biên độ đến bạc đầu của sóng
Đẹp như hoàng hôn, đẹp bằng bình minh
Nên biển hỏi
“Có ở đâu ngoài ta, không ta?”
Còn ta hỏi
“Ta vui buồn gì và khác đi bao nhiêu khi ở biển?”
T.N.A
Có thể bạn quan tâm
Chín nụ cười - Truyện ngắn của Nguyễn Binh MộtTập thơ Ngược dòng thời gian - Tiếng nói từ trái tim về tình yêu và thân phận con người - Trần Mai HườngSự biến đổi của luật tục người Katu - Đỗ Thanh TânĐợi tàu ngược - Truyện ngắn Ý NhiNàng, hắn và con chuột - Truyện ngắn Sơn TrầnBến khát – Thơ của Tất HanhThời xưa gió thổi về - Thơ Nguyễn Nhã TiênBên sông Hiếu - Thơ Đinh Lê VũHoa dại - Truyện ngắn Hoàng Phương NhâmKhi những con thuyền đi biển – Thơ Ngân Vịnh