Thương nhớ khói lam chiều – Thơ Thư Yên
09.12.2016
Bất ngờ gặp khói lam chiều
Quặn lòng thương thế mẹ nghèo xóm quê
Rạ rơm vương ngập sườn đê
Nắng chiều vấn vít, theo về vườn xưa
Cau liên phòng đứng ngẩn ngơ
Lui cui dáng mẹ đến giờ lửa nhen

Khói lam nối chiều vào đêm
Lửa rơm mẹ đốt nối miền thẳm sâu
Đâu rồi cái thuở theo trâu
Đồng trên, đồng dưới, ngụp đầu đầm sen
Để rồi cuối buổi nhá nhem
Lửa rơm cuốn cá, ướt mèm vẫn vui
Bây giờ phiêu bạt phương trời
Khói lam gặp lại, thương ơi những chiều...
T.Y
Có thể bạn quan tâm
Một truyện ngắn không cần minh họa - Truyện ngắn Vị TĩnhDãy nhà mưa – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoDị biệt - Truyện ngắn Trần Khánh Minh SơnThời xưa gió thổi về - Thơ Nguyễn Nhã TiênMùi của sự sống – Thơ Tiến TuấtNiềm Vui Trắng-Thơ Bùi Mỹ HồngGiao thoa văn hóa Việt - Chăm nhìn từ thơ ca dân gian – Võ Văn hòeThơ Phan HoàngBệnh dịch và số phận của con người xã hội - Vũ Đức LiêmĐêm nghe Dalida hát - Nguyễn Thị Ánh Huỳnh