Vá nửa trăng khuya – Thơ Trần Hồng Xuân
07.05.2017
Đêm ngồỉ vá nửa trăng khuya
Kịp soi vầng sáng người xa xưa về
Vá luôn nửa mảnh duyên thề
Ai quên bỏ lại ven đê chạnh lòng!
Mùa lên thả gió buồn trông
Thương con diều vướng... chiều không tay rời

Chùng căng sợi nhớ đầy vơi
Đừng ai nhắc lại để rồi thoáng bay
Đẩm chiều ướt mắt tôi cay
Chợt quên, chợt nhớ bàn tay xưa cầm
Tôi đem vá mảnh tim bầm
Vá mùa dang dở âm thầm nhớ ai.
T.H.X
Có thể bạn quan tâm
Virus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhChiều tĩnh lặng – Thơ Lê HàoChiếc Nhẫn Ngọc – Truyện của Rabindranath Tagore Chùm truyện ngắn của Nguyễn Thị Như ThắmỞ nơi đầu sóng - Minh SơnDòng sông quê vẫn ru giấc ngủ các chị, các anh – Thanh QuếLời liệt sĩ khuyết danh - Thơ Quốc LongCon nít cũng biết buồn chứ bộ! - Mai Quốc ĐạtChiếc phao cứu sinh – Truyện ngắn Trần Thùy MaiTrăng – Thơ Bùi Mỹ Hồng