Vá nửa trăng khuya – Thơ Trần Hồng Xuân
07.05.2017
Đêm ngồỉ vá nửa trăng khuya
Kịp soi vầng sáng người xa xưa về
Vá luôn nửa mảnh duyên thề
Ai quên bỏ lại ven đê chạnh lòng!
Mùa lên thả gió buồn trông
Thương con diều vướng... chiều không tay rời

Chùng căng sợi nhớ đầy vơi
Đừng ai nhắc lại để rồi thoáng bay
Đẩm chiều ướt mắt tôi cay
Chợt quên, chợt nhớ bàn tay xưa cầm
Tôi đem vá mảnh tim bầm
Vá mùa dang dở âm thầm nhớ ai.
T.H.X
Có thể bạn quan tâm
Gò ông Thức - Bùi Tự LựcNgười bái hoa mai – Thơ Ngân VịnhMẹ Tổ Quốc - Phạm Thị Phương ThảoCô bé xòe diêm-Truyện ngắn của DMITRI BYKOV (Nga)Một chiều Đà Nẵng - Tạ Hoàng Tú“Làm người tử tế, Dễ không?” – Bùi Văn TiếngMùa xuân - Bùi Công MinhDòng thượng nguồn ngừng chảy - Phan Thu NguyệtMặt trời – Thơ Lê Huy HạnhLời nhắn gửi từ biển – Thơ Bùi Công Minh