Ấm Nồng - Thơ của Đỗ Thị Thanh Bình
09.01.2012
Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông
Xin anh đừng là vừng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô
Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ, là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời.
Anh cứ là anh, thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường.
Có thể bạn quan tâm
Nhà thơ Nguyễn Nho KhiêmNhớ mùa hoa ven sông - Lê Ngọc NamBiển, nắng, gió và một chàng trai – Truyện ngắn của Trần Thương ThươngNgõ hoa vàng - Tạp bút Phạm Thị Ngọc ThanhBên tháp Chàm - Nguyễn Nho KhiêmTìm dấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaMột đời lặng lẽ - Nguyễn Hoàng SaCăn nhà của tôi –Thơ Đoàn Minh ChâuCon đường tôi qua – Thơ Bùi Mỹ HồngLễ mừng lúa mới của người Katu - Đỗ Thanh Tân