Ấm Nồng - Thơ của Đỗ Thị Thanh Bình
09.01.2012
Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông

Xin anh đừng là vừng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô
Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ, là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời.
Anh cứ là anh, thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường.
Có thể bạn quan tâm
Quả bàng vuông - Nguyễn Minh KhiêmTôi về xóm Láng của tôi – Thơ Nguyễn Văn TámThực trạng và những đặc trưng trong sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàEm đi mà chẳng sang sông – Thơ Hồng ThiệnTưởng tượng Núi – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngBên đời một ánh vàng mây - Trần Trình LãmEm - Truyện ngắn của Lê ĐìnhTâm Tình Hiến Dâng – Rabindranath Tagore Về Đà Nẵng - Trần Trúc TâmĐêm văn nghệ địa phương - Bùi Công Minh