Ấm Nồng - Thơ của Đỗ Thị Thanh Bình
09.01.2012
Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông

Xin anh đừng là vừng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô
Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ, là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời.
Anh cứ là anh, thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường.
Có thể bạn quan tâm
Tuy Hòa – Thơ Thanh QuếNhạc sĩ Văn Cao và ca khúc “Dưới ngọn cờ giải phóng” - Nguyễn Văn TámNhư là cổ tích – Truyện Bùi Hải LyỞ vách ngăn cuối cùng - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Ở nơi đầu sóng - Minh SơnThơ tình Khương Hữu Dụng - Hồ Hoàng ThanhDanh thần Võ Đăng Xuân - Vũ Hoài AnTản mạn về sông – Tùy bút Nguyễn Văn Tám Vai trò của sông Cổ Cò với thương cảng Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài AnĐình làng trong đời sống của người dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch Hà