Nỗi nhớ Sơn Trà - Nguyễn Hoa
09.05.2014
....
Đó là nước tôi uống
hạt gạo tôi ăn
nụ cười, ánh mắt người dân vừa giải phóng
ong óng ánh sáng!
Đó là hy vọng
tôi tiếp nhận không nguôi
của người với người
giống như bà con ở đồng chiêm quê nhà…

Nắng, gió, mưa
và cát…
Tôi đã nhận như tôi đã nhận bùn đất
đồng chiêm quê nhà…
Bán đảo Sơn Trà
dưới mái tôn ngày vừa giải phóng!
Đó là nước tôi uống
hạt gạo tôi ăn
nụ cười, ánh mắt người dân vừa giải phóng
ong óng ánh sáng!
Đó là hy vọng
tôi tiếp nhận không nguôi
của người với người
giống như bà con ở đồng chiêm quê nhà…
Bán đảo Sơn Trà
trên mọi ngả đường vừa giải phóng.
Còn bây giờ là nỗi nhớ Sơn Trà khua như sóng động
trên trang giấy của tôi khi nhắc tới miền Trung!
N.H.
Có thể bạn quan tâm
Bức tranh thiên nhiên - Thơ Ngân VịnhCâu thơ mắc cạn - Nguyễn Ngọc Hạnh Lặng im – Thơ Khánh PhươngTiếng Gọi Đời Thường –Truyện ngắn của Knut Hamsun Lên bờ - Truyện ngắn Trần Tuyền Đường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngXé bão – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoTrái tim Trường Sơn – Thơ của Thành Minh Lưu Quang Vũ với quê hương Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngLội vào tháng muộn – Thơ Nguyễn Hoàng Sa