Áo trắng về đâu?- Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
07.11.2016
Chập chững những nét ký họa
chân dung hiện lên nền đất
bóng mình dưới trăng đầu hạ mờ nhòe
tuổi mười lăm ủ tròn giấc mơ
đêm dậy thì bâng khuâng nghe trái cây tách vỏ
gió thổn thức dưới vòm khuya nức nở
tỏa hương con gái dịu dàng

nay đã xa...
thật xa...
dư âm mặn mà tuổi mới lớn
sân trường trong sâu thẳm
áo trắng về đâu?
gót nhỏ tháng ngày qua...
Em mơ ngày bên anh
Giữa gập ghềnh sóng gió
Em mơ ngày bên anh
ôi tình đi duyên nợ
có bến nào bình yên?
xa em anh có biết
đêm đêm em thầm mong
nhịp chân mờ hiển hiện
trong cơn khát cháy lòng
Thương nhau quên mùa vụ
chưa một lần vì nhau
anh ơi! anh có biết
sóng em nhàu đêm sâu!
dẫu là tình vẫn đậm
dẫu tháng năm vẫn ròng
trăng tròn rồi trăng khuyết
giữa căng chùng hư không
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Cái chức và vợ - Truyện ngắn Bích NgânVăn chương Pháp với người Đà Nẵng – Bùi Văn TiếngNhớ Tết Hoàng Sa - Vân LongVĩnh Quyền - ngước nhìn trong vô tậnNhững kiêng kỵ ngày Tết của cư dân xứ Quảng - Huỳnh Thạch HàNếu có lúc... –Thơ Như Ngọc Cây hoa đỏ ở bệnh viện ung thư - Phạm Thị Hải DươngVỡ một miền quên – Thơ Nguyễn Hoàng SaTuổi bốn mươi – Thơ Hoàng HoaGiữa mùa nắng vàng - Nguyễn Đức Sơn