Người vô gia cư bên đường - Bùi Công Minh
11.04.2014
...
"Anh đến từ đâu, màu da không tả hết
Vợ con đâu, mắt không nói điều gì
Hạnh phúc lúc này là điều xa xỉ
Chỉ mong ngày mai có đủ bánh mì..."

Lót dạ mẩu bánh mì sót lại
Chọn chỗ ngả lưng khô ráo cạnh chân tường
Quần áo đấy mà chăn màn cũng đấy
Trong cơn mơ thấy cả một Thiên đường
Anh đến từ đâu, màu da không tả hết
Vợ con đâu, mắt không nói điều gì
Hạnh phúc lúc này là điều xa xỉ
Chỉ mong ngày mai có đủ bánh mì.
Đường số 42, NYC, 5-12-2013
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Hội An - Tôi và Em – Thơ Nguyễn Văn TámCây ốc đảo quán VănEm từ biển mặn – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngVề Đà Nẵng - Trần Trúc TâmNợ - Thơ Huy NgữNgồi với cơn mưa – Thơ Mai Hữu PhướcNgười ăn phố - Phạm Thị Hải DươngBến khát – Thơ của Tất HanhLục bát mùa thu – Thơ Xuân PhượngHai lúa và tôi, và vợ - Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Sương