Phố vàng - Nguyễn Nho Khiêm
18.11.2019
ly cà phê phố mưa
nhạc Trịnh chiều ửng nắng
em mặc áo vàng xưa
gởi cho tôi khoảng lặng.

thuở học trò thơ mộng
thương em thương rất thầm
hai mươi năm biển rộng
viết nghìn câu thơ câm.
mùa hè trôi chầm chậm
náo nức phượng sân trường
nhớ mong ngày thêm đậm
em vẫn áo vàng thương!
tóc ngã màu sóng gió
đôi chân mỏi lưng đồi
may còn em để nhớ
trong muôn vàn mây trôi.
ly cà phê nhạc Trịnh
mưa gieo nhộn sông Hàn
ai vừa qua rất nhẹ:
- em và nắng phố vàng!
N.N.K
Có thể bạn quan tâm
Trốn tìm - Truyện ngắn của Quế HươngNhững cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám Giao tiếp, ứng xử của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao - Huỳnh Thạch HàHoa nở muộn – Quyên Lâm Sân khấu – Thơ Nguyễn Đông NhậtChuyện một người tử tế - Trần PhiêuBâng khuâng hoa sữa – Thơ Mai Hữu PhướcCái chức và vợ - Truyện ngắn Bích NgânNơi anh và em – Thơ Cẩm LệSân khấu Giọng hát Việt vòng thi Giấu mặt – Thơ Bùi Công Minh