Bóng một người – Thơ Ngân Vịnh
18.04.2017
Ông chọc gậy vào sóng biển
tốc khói
thả trời xuống vai
thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
cỏ dại xanh
dằng dặc ngày

thức ngủ trong hơi rượu
tạc thù với suối Mơ
tình một nẻo
đời một nẻo
quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
nụ cười hiền như lá
mà lòng cánh hạc chân trời
có thể thấy ông đằng sau phố xá
giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Bầy chim đang bay - Thơ Đinh Công ThủyNỗi thu dịu dàng – Thơ của Đoàn Ngọc ThuThu về – Thơ Lê Huy HạnhVề Mỹ Sơn, nhớ Kazik* - Thơ Bùi Công MinhNơi đồng đội tôi nằm – Thơ Tiến TuấtGhi nhận từ một cuộc thi phương án kiến trúc - Bùi Văn TiếngCẩm Lệ - Thơ Lê Anh DũngThưa thầy - Thơ Hữu ThỉnhTháp cổ và em – Thơ Lê Anh DũngGiấc mơ chuông gió – Thơ Bùi Mỹ Hồng