Bóng một người – Thơ Ngân Vịnh
18.04.2017
Ông chọc gậy vào sóng biển
tốc khói
thả trời xuống vai
thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
cỏ dại xanh
dằng dặc ngày

thức ngủ trong hơi rượu
tạc thù với suối Mơ
tình một nẻo
đời một nẻo
quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
nụ cười hiền như lá
mà lòng cánh hạc chân trời
có thể thấy ông đằng sau phố xá
giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Khói chiều quê hương - Lê Kim ToànVáy cưới của cô dâu - Dill McLanMiếu Ông Chài di sản văn hóa ở Ngũ Hành Sơn - Đinh Thị TrangTiếng khuya-Thơ Nguyễn Nhã TiênBất chợt về đất nước - Thơ Nguyễn Đức DũngNgày xưa cha tôi kể - Thơ Nguyễn Văn TámVề một khoảng trời ký ức - Hoàng Hương ViệtKhông phải ai cũng có thể tồn tại sau khi rơi xuống - Đinh Thị Như ThúyChùm thơ Nguyễn Nho KhiêmTình bạn mèo con – Truyện Kiều Thảo Vy