Bóng một người – Thơ Ngân Vịnh
18.04.2017
Ông chọc gậy vào sóng biển
tốc khói
thả trời xuống vai
thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
cỏ dại xanh
dằng dặc ngày
thức ngủ trong hơi rượu
tạc thù với suối Mơ
tình một nẻo
đời một nẻo
quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
nụ cười hiền như lá
mà lòng cánh hạc chân trời
có thể thấy ông đằng sau phố xá
giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Nguồn cội phương Đông - Nguyễn Hồng ChíXuân muộn - Truyện ngắn của Bùi Thị SơnVề phía những căn nhà – Thơ Vô BiênChim ngụ cư cửa rừng Cây Mít - Truyện ngắn Nguyễn ThanhNgõ xưa - truyện ngắn Hương NghĩaBến khát - Thơ Tất HanhBiển, nắng, gió và một chàng trai – Truyện ngắn của Trần Thương ThươngCột mốc thời gian – Thơ Nguyễn Đông NhậtKhúc biển - Thơ Nguyễn Thị Ngọc LanHạnh phúc – Thơ Tất Hanh