Bóng một người – Thơ Ngân Vịnh
18.04.2017
Ông chọc gậy vào sóng biển
tốc khói
thả trời xuống vai
thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
cỏ dại xanh
dằng dặc ngày

thức ngủ trong hơi rượu
tạc thù với suối Mơ
tình một nẻo
đời một nẻo
quăng ngược, quăng xuôi câu thơ
nụ cười hiền như lá
mà lòng cánh hạc chân trời
có thể thấy ông đằng sau phố xá
giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Lá đơn tình nguyện – Truyện ngắn của Chu Cẩm Phong Thực trạng và giải pháp chăm sóc đời sống tinh thần văn nghệ sĩ cao tuổi - Bùi Văn TiếngNhà thơ Nguyễn Kim Huy Buổi sớm ở làng quê - Thơ Thanh QuếTuy Hòa – Thơ Thanh QuếAnh về với em - Hà Vinh TâmMá – Thơ Thanh QuếNhà văn Vũ Hạnh (1926 – 2021)Hoàng hôn Cà Mau - Nguyễn Văn TámKhi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu Phước