Cái duyên - Thơ của Tạ Đình Chiến
03.02.2012
“ Còn duyên kẻ đón người đưa“
“ Hết duyên đi sớm về trưa một mình…”“
“ Cái duyên có tự bao giờ“
“ Để người con gái tôn thờ xưa nay“

Hương đồng gió thoảng heo may
Duyên như cánh bướm đắm say lòng người!
Ẩn trong ánh mắt nụ cười
Lời ăn, tiếng nói…duyên trời phú cho
Duyên thời xuân sắc ngây thơ
Theo người phụ nữ bạc phơ mái đầu
Tuổi nào, duyên nấy…lắng sâu
Duyên còn hay mất bởi câu giữ mình
Sống sao trọn nghĩa vẹn tình
Cái duyên còn mãi với mình thủy chung…!
Có thể bạn quan tâm
Tuổi mười lăm - Truyện ngắn của Nguyên HươngTrước biến – Thơ Nguyễn Ngọc HàĐêm Đà Nẵng nhìn chớp giật biển xa – Thơ Thanh QuếĐã dịu dàng nói lời từ biệt - Đinh Thị Như ThúyNon Nước chiều xưa - Thơ Phan Hoàng PhươngCó một ngày - Thơ Nguyễn Ngọc HạnhBuổi sáng – Thơ Phạm ĐươngHình tượng Bác Hồ trong thơ thế giới - TS. Nguyễn Trọng HoànRơi...- Vũ Ngọc Giao“Đạp xe khi trời gió” - Outhine Bounyavong