Cái duyên - Thơ của Tạ Đình Chiến
03.02.2012
“ Còn duyên kẻ đón người đưa“
“ Hết duyên đi sớm về trưa một mình…”“
“ Cái duyên có tự bao giờ“
“ Để người con gái tôn thờ xưa nay“

Hương đồng gió thoảng heo may
Duyên như cánh bướm đắm say lòng người!
Ẩn trong ánh mắt nụ cười
Lời ăn, tiếng nói…duyên trời phú cho
Duyên thời xuân sắc ngây thơ
Theo người phụ nữ bạc phơ mái đầu
Tuổi nào, duyên nấy…lắng sâu
Duyên còn hay mất bởi câu giữ mình
Sống sao trọn nghĩa vẹn tình
Cái duyên còn mãi với mình thủy chung…!
Có thể bạn quan tâm
Sen - Truyện Trần Nguyễn Yến NhiBài hát về mùa xuân thành phố – Thơ Bùi Công Minh Nỗi nhớ - Thơ của Nguyễn Văn Tám Ký ức phố - Đặng Phương TrinhHải thần trong tín ngưỡng người Hoa ở Hội An - Vũ Hoài AnKhúc tháng Chạp - Trần Thiên ThịLớp lãng quên – Thơ Bùi Mỹ HồngTập thơ Ngược dòng thời gian - Tiếng nói từ trái tim về tình yêu và thân phận con người - Trần Mai HườngLót ổ tình trong vườn cây đang ngủ - Thơ Bùi Mỹ HồngGiấc mơ sông - Nguyễn Minh Hùng