Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy Hòa
06.09.2018
Phiêu diêu cùng chiếc ghế mây
Một cây đàn với ngất ngây tơ lòng
Dặm trường nếm trải long đong
Vờn theo mây gió ngóng mong bóng hồng

Vẳng lên tiếng vọng hư không
Từ trong cát bụi mênh mông suối đàn
Lặng trong câu hát chứa chan
Còn riêng mãi mãi miên man cõi tình.
V.D.H
Có thể bạn quan tâm
Tổ quốc nơi đảo xa – Thơ Nguyễn Siêu PhàmSinh nhật – Thơ Đinh Thị Như ThúyHạc phù dung - Nguyễn Thị Anh ĐàoMùa hoa cỏ lau - Truyện ngắn Phùng Kim HươngKhúc tháng Chạp - Trần Thiên ThịThơ Huỳnh Minh TâmNhững hình dung – Thơ Nguyễn Lê Thu AnKhúc quê – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Chuyện hai người bạn nghiện thuốc lá-Truyện ngắn của Lưu Trùng DươngVòng xoang đêm Xuân - Thơ Bùi Công Minh