Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy Hòa
06.09.2018
Phiêu diêu cùng chiếc ghế mây
Một cây đàn với ngất ngây tơ lòng
Dặm trường nếm trải long đong
Vờn theo mây gió ngóng mong bóng hồng
Vẳng lên tiếng vọng hư không
Từ trong cát bụi mênh mông suối đàn
Lặng trong câu hát chứa chan
Còn riêng mãi mãi miên man cõi tình.
V.D.H
Có thể bạn quan tâm
Lục bát tháng mười – Thơ Trần KhoáiĐiều còn lại – Thơ Bùi Mỹ HồngVấp dấu chân mình - Thơ Nguyễn Hoàng Sa Tìm lại – Thơ Lê Anh DũngTrở vềNhân vật chính của vở kịch - Truyện ngắn Trọng ĐịnhXúc lộ – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoCâu hát ngày xuân – Thơ Bùi Công MinhNgười đạo diễn sân khấu tài hoa – Trương Đình QuangCon nít cũng biết buồn chứ bộ! - Mai Quốc Đạt